Hình cây lúa

32

Dương Thắng

Hình cây lúa

Cây lúa hình gì?
Tôi sợ một ngày không thể vẽ lên hình cây lúa
Cây lúa thơm đòng từ thuở tôi sinh
Cây lúa lom khom vin mẹ một bóng hình
Cây lúa mặn mòi ươm quê nghèo đồng trũng
Cây lúa cứa những giọt liềm,
khuyết những giọt trăng, uống đêm ướt sũng
Cây lúa ngủ mươn mướt cánh đồng xanh,
thức trắng cánh đồng vàng
Tôi chấm màu, vẩy mực nhánh mạ non
Vệt mực cong cong rơi dấu chân cha bùn nhão

Cây lúa mơ gì?
Tôi sợ không thuộc lời ca dao để hát ru cây lúa ầu ơ
Hạt lép gió, hạt lép mưa chưa ngày thành hạt gạo
Cúi đầu bờ cỏ êm đềm xanh rì giông bão
Hạt mâu rạt rào rơi đáy ruộng trở về nguồn
Tôi thắp đèn đi gặt
Hình cây lúa sương tuôn

Tôi sợ vẽ lên những điều khắc khoải
Bởi cây lúa quê bao thuở nắng phơi đồng
Phù sa chảy tràn xuôi ngược đục trong
Bì bõm người quê lội lún dòng lam lũ
Tôi đã thấy
Bạt ngàn xác xơ, bạt ngàn cỏ lau thưa
Bạt ngàn hoang hóa nứt nẻ đất bạc màu
Còn đâu bì bõm ruộng sâu
Ruộng sâu đã cạn ngấm phèn chua
Muối biển mặn xót gốc khô còm cõi
Đổ rạp thoi thóp mất mùa

Tôi ngồi khóc thương cây lúa
Khóc thương cánh đồng
Không thể nào vẽ hình những đứa trẻ tắm sông
Những đứa trẻ chăn trâu chạy men bờ cỏ nô đùa,
đuổi con cá rô rách mưa rào đầu hạ
Những đứa trẻ bắt cào cào, châu chấu,
tà áo hong khô khói đốt đồng
Có lẽ nào năm mươi năm sau
Sẽ không còn giấy nền
Sẽ không còn khung tranh để vẽ

Tôi cố tưởng tượng
Tôi cố mỉm cười
Tuổi thơ tôi qua rồi
Cây lúa của cha, của mẹ xa rồi
Cây lúa của ngày mai nhạt nhòa
Bưng bát cơm trắng tần ngần
Vẽ được gì hình cây lúa xót xa.

Mồ hôi từ biển

Con đi tìm giọt mồ hôi
Rơi tràn muối biển quãng đời mẹ xưa
Giọt nào ngậm nắng ngậm mưa
Bao năm đã quyện thiếu thừa ngấm đâu

Biển cho mẹ quãng nông sâu
Mẹ bên biển nỗi cơ cầu đa mang
Đã hằn những vệt nắng tràn
Mặn mòi hạt gió cơ hàn bám vai

Bến neo cạn sóng thuyền chài
Cá theo con nước một mai khơi nguồn
Giữa mênh mông biển mưa tuôn
Áo mưa chấp chới vui buồn hong khô

Đêm nằm nghe sóng nhấp nhô
Cồn cào những nỗi mơ hồ biển reo
Tinh mơ gà gáy mang theo
Nắm cơm – con nước thủy triều trăng vơi

Biển xưa đã khép mùa rồi
Còn không vệt muối một đời nuôi con
Con đi tìm giọt héo hon
Xa xa chân sóng ngọn cồn chưa nguôi

Mồ hôi từ biển mẹ ơi
Ngấm vào đáy mắt suốt đời con mang.