Bữa cơm Việt ở New York

21

Lê Huy Mậu

Bữa cơm Việt ở New York

(Thân tặng vợ chồng anh Vũ Duy Mẫn và Lê Thanh Chung)

Tình cờ thôi chẳng hẹn hò gì
Giữa New York người đông như kiến cỏ
Tôi gặp anh và anh hẹn tới nhà anh ăn cơm, chỉ thế
Rồi anh tan vào trong biển người sôi!

Bữa cơm chiều cũng giản đơn thôi
Nếu là mình ngồi ăn trong nước
Nhưng thịt gà luộc lá chanh ăn giữa New York
Thì chắc tôi không thể có hai lần!

Anh là nhà khoa học Việt Nam
Đã gặp tôi ở Việt Nam, nhưng tôi quên mất
Rượu thì ngon, một mình không uống được
Tôi rót một ly trong cái chai
anh tiếp Nguyễn Trọng Tạo vẫn đang còn!

Chuyện văn thơ, chuyện thế sự, chuyện gia đình
Tôi và anh là hai người hợp chuyện
Trong cái biển đời mênh mông không bờ bến
Những tình cờ hy hữu hiếm hoi thôi!

Mùa hạ lại về anh Duy Mẫn ơi!
Tôi nhớ anh – nhớ những người Việt không sống trên đất Việt
Từ cái mùi lá chanh thái nhỏ rắc trên đĩa thịt gà giữa New York
Tôi nhận ra mùi Tổ quốc Việt Nam ta!

Chopin

Warzsawa trong nắng lạnh thu vàng
Tiếng nhạc vọng tự mơ hồ đâu đó
Tiếng nhạc nhẹ như lòng người viễn xứ
Trong khu vườn nhà nhạc sĩ Chopin

Dường như chẳng có gì thêm nữa cả
Chiếc đàn xưa, mấy tấm ảnh gia đình
Và tiếng nhạc vọng mơ hồ đâu đó
Trong khoan thai, im ắng, thanh bình…

Một bức tượng bán thân đặt ngang người tầm thấp
Tôi vừa bằng, Thái Bá Lợi cao hơn
Tôi chẳng hiểu sao Chopin tài ba thế
Mà bức tượng ông lại chẳng phải bằng đồng?

Chẳng hiểu gì nhiều về nhạc Chopin
Tôi nghe như lời vườn cây đang hát
Tôi nghe như thiên nhiên đang hòa nhạc
Tôi nghe như mình đang bay giữa tầng không

Tôi ngước nhìn lên rực rỡ cây phong
Lá dậy chín vàng như vàng chín chín
Và giờ đây mỗi khi lòng yên tĩnh
Tôi lại nghe mơ hồ đâu đó nhạc Chopin!

Đường về quê Phật

Thức dậy lúc 3 giờ
Xu- Xan bập bẹ được vài câu tiếng Việt
Bắc nhịp cầu Việt- Ấn dọc đường đi.
*
Thành phố Guy- Za dần khuất sau xe
Mở trước mặt mênh mông đồng quê Ấn
Chưa thấy người đâu. Chỉ thấy chim chóc dậy sớm
Đậu từng chùm như nốt nhạc dọc đường dây.
*
Có cảm giác như là mặc kệ trái đất quay
Riêng ở đây thời gian như ngừng chảy
Mía còi cọc trổ hoa như mía dại
Lúa muốn xanh tự xoay xở mà xanh.
*
Những con bò chẳng có người chăm
Giữa đường cái thản nhiên nằm nhai lại
Này Xu – Xan! Sao ở đây kỳ vậy?
Xu – Xan cười:
– Có thấy kỳ đâu!
– Người và bò đều bình đẳng như nhau
– Người có quyền đi. Bò có quyền nằm chứ!
*
Chúng tôi qua nhiều xóm làng, thị tứ
Nguyên sơ như chưa được sắp xếp bao giờ
Người với người hồn nhiên chung sống
Mọi trật tự vẫn như là trật tự xửa xưa!
*
Xộc xệch. Ngổn ngang. Trầm mặc. Hoang sơ
Cổ kính. Bình yên. Chậm rãi
Xe cứ chạy còn tôi thì… cứ nghĩ
Trên đường về quê Phật ở Nê-Pan!