Thơ của Phan Hoàng Phương

19

 

Nhớ Phùng Quán

Ông đã từng
Đi chân đất
Mặc áo nâu
Đầu đội nón mê tơi
Đến đọc thơ ở trường tôi năm 86

Giọng ông cất lên
Khỏe khoắn như một cô thôn nữ
Cầm túm mạ trên tay
Cắm sâu vào lòng bùn đất

Những câu thơ của ông
Tựa hồ như nhánh sông con
Dò dẫm ngàn năm không tới bến

Đêm đó
Mưa
Không thành tiếng
Không thành lời
Mưa ân hận với trời cao đất rộng

Đêm đó
Sau lưng ông
Dòng sông Hương như đứng lại
Ghi lấy lời mai sau

Quả rằng ông có lý
Khi khuyên với nhân gian
Những lúc buồn
Hãy vịn câu thơ mà đứng dậy

Ông đã bao lần như thế
Rồi đi.

Rằm tháng bảy

Đêm nay
Chuyến tàu chở người từ cõi âm về đông nghẹt
Con không dám ra sân ga đón người
Không dám nhìn sâu vào di ảnh của người
Vì lại sợ người tin cậy

Ngày ấy, người đã dặn con điều gì
Trước khi nhắm mắt xuôi tay
Con đã ghi nhớ trong tim mà không làm được vậy

Người ơi
Chúng con đã từng ở cạnh nhau
Cùng bảo bọc trong từng ý nghĩ
Thế mà giờ đây, cách biệt tựa âm dương

Giá như ngày đó
Người đừng đưa con đến dòng sông
U u mang mang như tiền định
Đừng để con chạm tay vào mặt nước
Lộ dần ham muốn trần gian

Đêm nay
Trăng trôi về một phía
Mây dạt về một phía
Lòng con đầy nỗi lo âu
Liệu mai kia hương khói có xa dần?

Chuyến tàu lại rời ga
Con sấp ngửa chạy theo mà không ai hay biết
Con biết sẽ có ngày được cùng người quay trở lại
Kiếm tìm ý nghĩ trần gian.

Phan Hoàng Phương