Mùi ruộng

24

Nguyễn Thánh Ngã

Mùi ruộng

Thăm thẳm trong tôi là ruộng
Bụi cỏ xôn xao ngoài cơn gió
Đôi chân trần bùn lấp nắng xa xa
Ruộng có thể ít dần nhưng nỗi nhớ thì không
Ơi đàn cò chở đầy cánh lửa

Điều trước tiên tôi tin là cỏ
Những lúc ngậm sương, những ngày giãy giụa
Vẫn nở một vài bông hoa đồng nội
Góp vào thuở ngái thơm chẳng dễ gì quên

Ruộng ơi, ruộng ôm ấp tôi những ngày thơ ấu
Bùn là con cá vẫy đuôi trong bụm tay trơn tuột
Ánh trăng lia thia trên đồng vắng huy hoàng
Tiếng gọi trâu, tiếng tát nước ì ụp màu cổ tích
Cùng lọn khói bay ám muội tóc mai gầy

Tôi đang rùng mình khao khát
Giữa vô vàn hương thơm đóng hộp
Nhiều loại nước hoa thượng hạng đắt tiền
Có thể nào quên mùi bùn rơm trộn lẫn
Tôi đã thở từ lúc sinh ra tới lúc xa làng

Ôi làng tôi,
Đất bùn dịu ngọt
Ai cũng có thể uống thứ mùi nhà quê chân chất đó
Mà lớn khôn vạm vỡ thành người
Lúa đòng đòng và sấm vỡ trên mưa
Đã tạo ra mùi, đẻ ra ngôn ngữ
Tình yêu là hơi thở đầu tiên
Hít vào lá phổi…

Ruộng là nơi đầu tiên
Nuôi lớn chân trời…

Như nước trôi

như nước trôi qua cầu
anh trôi qua em
đôi mắt mây trời xanh buốt

thác ghềnh anh
chinh phục cơn xiết xoáy
cả những ngược dòng
trôi hoang

độc mộc
độc mộc
vỡ toang mối tình bão lũ

anh sẽ dừng lại
sẽ hết cơn trôi
gió trên bờ như mộng
cuốn ta vào nhau

vách đá
bật nở đóa mùa hè

nước trôi
hoa trôi
trên mi em giọt sóng dừng lại
để thành sương

sự trong sáng
chiếu vào anh
thành những rạng đông
hé lộ
đời
người…