Những hạt cát vẹn nguyên

44

LÊ HÀO

Những hạt cát vẹn nguyên

Mùa về đôi mắt cay cay
đằng sau cát này là nụ cười một thuở
Hạt cát li ti mà đọng lại tuổi người
tuổi người trùng trùng qua lớp nắng
tuổi người xanh cỏ
tuổi người mọc hoa vàng nấm mộ

Xòe tay đếm từng hạt mà nghe lao xao
đoàn quân như gió chuyển
tháng chạp về bén lửa hồng
ngày đi mà mơ một ngày,
ngày đi nhìn nhau khắc khoải …
Đầu xuân sáu tám lửa bừng bừng thị xã,
đồn Đông Tác rừng rực
đạn vạch lằn ranh đỏ lừ đan xen
súng ầm ầm điểm danh xương thịt
chỉ một bước chân là mất – còn,
chỉ một hơi thở là sống – chết
xông lên xông lên, không sợ gì, không tiếc gì …
Máu tuôn máu tuôn, nóng hổi
tình Mẹ không cầm được,
quê hương không cầm được
họ về với ngọn cỏ
họ về với ruộng vườn
họ về với mênh mông sông núi

Đạn xé vào lòng Mẹ thành nỗi đau riêng mang
niềm hạnh phúc cuộc đời dệt nên
từ hàng triệu nỗi đau thầm lặng?

Từng hạt cát nhẹ bay
từng hạt cát còn đây, còn trên tay Mẹ ngày hòa bình
hạt long lanh long lanh như nỗi nhớ nỗi buồn
như tình yêu khát vọng
như lời khuyên nhắn nhủ

Gió mùa này nghe hơi biển mặn
từ chỗ cát nằm mở đường về bao la non nước
sau dáng cát là vẹn nguyên dáng hình

Di ảnh người chồng

Đường lên non đi ngang nhà chị
niềm cô đơn rơi rụng
lợn gà eo óc, sim tím buồn buồn
Còn đây còn đây…!

di ảnh người chồng, huân chương, lưu bút
không chiến công nào là kỷ vật
chẳng vệt thuốc súng nào lưu giữ
ký ức hiện ra, chớp bể mưa nguồn
cửa lay như có tiếng gõ, lá rơi như tiếng chân quen
năm mươi năm
khói nhang là giọng nói
khói nhang là nụ cười
khói nhang là nỗi nhớ nỗi đau

Họ ra đi không ngoái đầu nhìn lại
tuổi xuân là bao la núi núi rừng rừng
là mưa bom bão đạn
hồn về với quê hương
hồn về với non nước
hồn về với trời cao biển rộng đời đời

Đi lên đi lên!
bằng tình yêu người trong di ảnh
bằng niềm tin người đang sống
đi lên đi lên là Thạch Bi
dòng chữ dặn dò còn trong mây ngời

Chiều về khói sương thơm chân cỏ
giọng cười nở hoa lưng dốc
từ vườn chị lên cao là ngút ngàn rừng.