Gia đình 4.0

59

DƯƠNG THẮNG

Gia đình 4.0

Trong gia đình bốn chấm không
Người đàn ông cách ly mình bằng bản tin thời sự
Người đàn bà chăm chú smartphone
Đếm thế giới riêng năm nghìn người theo dõi
Bọn trẻ xếp lego
Điều khiển ô tô, phi thuyền… ra thế giới
Thế giới phẳng mơ hồ

Trong gia đình bốn chấm không
Khu vườn cổ tích bé lại
Cánh diều tuổi thơ bé lại
Một chấm nhỏ
Bay về phía cung trăng

Trong gia đình bốn chấm không
Một hôm, bao ngày… mất điện phố đông
Ánh sáng xanh vụt tắt
Đôi mắt đêm mơ hồ tiếng côn trùng
Sợi nến cựa mình miên man đốm lửa
Bầu trời sáng thật gần ru từng ngôi sao nhỏ
Ánh trăng sáng tỏ
Quyển sách ở trên bàn
Bấy lâu rồi đã ngủ từng trang

Lời nguyện cầu

Giọt chuông đi qua bao gập ghềnh
Vang xa, vang xa nhịp chân lữ khách
Chiếc gậy mỏi, thổn thức tim lạc nhịp
Gõ vào vách núi xa

Lời nguyện cầu theo gió ru mây
Đồng vọng cỏ cây sương giăng mờ bảng lảng
Loang đầy con suối
Lên tới đỉnh núi
Chạm dải ngân hà
Khép đôi mắt theo nghìn trùng chạng vạng
Lặng thầm kiếp phù sinh
Lời nguyện cầu ban sơ những câu kinh
Đôi tay chắp hướng theo vì tinh tú
Rơi vệt sáng
Hóa kiếp người

Người đàn bà theo lời nguyện cầu
đi qua chín tầng mây
Nhẹ bẫng, bồng bềnh đan ngọn gió
Thương giọt máu đào cổng chùa rơi tiếng mõ
Vẳng cánh đồng chiều
Con trâu vểnh tai nghe tiếng sáo tịch liêu
Lời nguyện cầu cơn mưa sám hối
Rơi vào giếng quê đục ngàu xá tội
Vết nhơ hóa kiếp bùn non

Người đàn ông mải mê xây bức tường thành
Bức tường công danh rạn vết chân chim màu xám
Kiên cố lắm chẳng ngờ giông bão
Lún sụt, nứt gãy
Rêu mòn bám gầy hao

Lời nguyện cầu chiếc áo màu nâu
Chiếc áo nhuộm nắng mưa đất mẹ
Lời ru cũ đậu trên sườn dốc
Dịu mắt miên man thơ ấu trở về