Trang thơ của các tác giả là người Việt ở nước ngoài

35

LTS: Họ từng là viên chức, sĩ quan chế độ cũ, là “thuyền nhân” bỏ quê nhà đi tìm chân trời khác; từng là sinh viên, công nhân, đi học tập, lao động rồi chọn xứ người làm nơi định cư; có người đã mất, có người đang là thế hệ thứ hai, thứ ba của người Việt ở nước ngoài.
Văn chương đã làm một việc rất tuyệt vời là giúp những người mang dòng máu Việt ở bất cứ nơi nào trên trái đất này xích gần lại với nhau, quý trọng và yêu thương nhau hơn. Bởi quê hương, cái đẹp và lòng nhân từ luôn là cảm hứng vô tận của người cầm bút.
Văn nghệ Thái Nguyên trân trọng giới thiệu trang thơ của các tác giả là người Việt ở nước ngoài.


NGUYỄN ĐỨC TÙNG
(Canada)

Chúng ta yêu nhau trong một thế giới

Chúng ta yêu nhau trong một thế giới đầy khổ đau sợ hãi
Chúng ta phải làm công việc mỗi ngày
Cần thiết, quét nhà, vá may, nấu ăn, giặt giũ
Mở cửa xe hơi, đổ xăng, đóng cửa
Bắt đầu một ngày. Mọi người sẽ đói
Có người làm việc ban đêm, bật đèn lên
Chúng ta sẽ thức cho đến sáng
Bên giường bệnh, trước một người sắp chết
Những người thân quanh kẻ vừa uống thuốc tự vẫn,
được cứu sống

Đừng hỏi anh ta buồn chuyện gì
Hãy hỏi: anh có nhà để về không
Có thể em phải tập uống trà. Anh sẽ uống nhiều cà phê
Có thể anh sẽ bỏ rượu, bỏ những thói quen khác
Chúng ta phải lắc thật lâu cái cọc hàng rào,
em nhớ nó không, trước khi nhổ lên
Cái hàng rào đã ngăn cách chúng ta

Có thể em cần mang thêm áo khoác
Mang vớ dày, loại vớ thật tốt
Có thể chúng ta sẽ đi bộ rất xa
Đêm nay trời mưa, có thể đứa bé rơi xuống sông đã chết

Có thể không. Nó đang sống lại. Nhưng chúng ta phải đi mãi
Dọc bờ sông. Mang theo đôi găng tay
Mặt nó bết đầy rong. Tóc lấm bùn lầy

Em nhìn thấy không. Đứa bé cuối cùng của một ngày
Vừa được cứu thoát. Và sau đó chúng ta ngồi xuống
Dưới những ngôi sao. Và bắt đầu hôn nhau

Nhưng vào lúc này, hãy khép cửa lại
Mở máy xe, chúng ta phải bắt đầu
Một ngày làm việc, bất chấp hàng ngàn người chết,
hàng trăm ngàn người cách ly
Sắp chết, hãy đóng chặt cửa sau, ly cà phê pha sẵn, âm nhạc

Em sắp cầm trên tay
Một ngày sẽ tới
Một ngày mới hạnh phúc
Một ngày buồn rầu
Một ngày không được khóc
Một ngày bên nhau
Chúng ta sẽ mang một ngày đi
Như mang chiếc nhẫn cưới.

NGUYÊN SA
(Pháp)

Lúc chết

Anh cúi mặt hôn lên lòng đất
Sáng ngày mai giường ngủ lạnh côn trùng
Mười ngón tay sờ soạng giữa hư không
Ðôi mắt đã trũng sâu buồn ảo ảnh

Ở trên ấy mây mùa thu có lạnh
Anh nhìn lên mái cỏ kín chân trời
Em có ngồi mà nghe gió thu phai
Và em có thắp hương bằng mắt sáng?

Lúc ra đi hai chân anh đằng trước
Mắt đi sau còn vương vất cuộc đời
Hai mươi năm, buồn ở đấy, trên vai
Thân thể nặng đóng đinh bằng tội lỗi

Ðôi mắt ấy đột nhiên buồn không nói
Ðột nhiên buồn chạy đến đứng trên mi
Anh chợt nghe mưa gió ở trên kia
Thân thể lạnh thu mình trong gỗ mục

Anh chợt ngứa nơi bàn chân cỏ mọc
Anh chợt đau vầng trán nặng đêm khuya
Trên tay dài giun dế rủ nhau đi
Anh lặng yên một mình nghe tóc ướt

Nằm ở đấy, hai bàn tay thấm mệt
Ngón buông xuôi cho nhẹ bớt hình hài
Những bài thơ anh đã viết trên môi
Lửa trái đất sẽ nung thành ảo ảnh

 

NGUYỄN HUY HOÀNG
(Nga)

Gửi mẹ

Cố quên đi con đang ở xứ người
Đồng tuyết trắng, lẻ loi vài bóng quạ
Những gương mặt nửa quen, nửa lạ
Những con đường không biết dẫn về đâu
Và dòng sông ai tỏ được nông sâu
Lặng lờ chảy xanh một màu buốt giá
Lòng quặn nhớ mảnh vườn cây, mái rạ
Khóm cúc tần, ao cá, giậu mồng tơi.
Và bên thềm, mẹ của con ơi
Ngày giáp Tết, vạt áo buồn lau mắt
Lá tre rụng vương rèm thưa xao xác
Mảnh sân con bỗng rộng đến nao lòng
Tuổi bảy mươi gối mỏi, lưng còng
Sợ nằm xuống, con về không gặp lại
Vẫn canh cánh nỗi niềm con bé dại
Ai chăm lo khi trái gió trở trời?
Con lớn khôn rồi, mẹ của con ơi
Từng gánh chịu nơi quê người, đất khách
Những đau khổ nhọc nhằn và mất mát
Gạn giọt vui qua biển đắng khôn cùng.
Khi trong con có những phút yếu lòng
Ngỡ gục xuống lại nương vào bóng mẹ
Để dám sống nơi chân trời góc bể
Dẫu búa rìu số phận vẫn chờ con
Nơi tháng ngày đắp đổi mọi lo toan
Vẫn kính cẩn nén hương thờ tiên tổ
Ngày giáp Tết, phương trời lòng quặn nhớ
Mẹ lưng còng tựa cửa ngóng chờ con.

TRẦN VĂN NAM
(Hoa Kỳ, đã mất)

Bên bờ kinh Tàu Hủ

Thời chiến tranh, thời nhiều người lánh nạn
Tôi vào đại học, tự túc gian lao
Đêm về muộn, đèn phố mưa xanh xao
Vườn Tao Đàn, những trưa hè dỗ giấc.

Đời cũng đẹp khi chiều về hoàn tất
Sáng ngồi lâu một góc quán cà phê
Không khỏi cô đơn kiếp sống đi về
Tay còn trắng, mọi ngỏ lời ái ngại.

Đến khi tốt nghiệp, lên đường tăng phái
Phải xa Sài Gòn, gấp rút cuối năm
Sợ phải một mình ở chốn xa xăm
Tìm ai cùng đi lấp đời trống vắng.

Mới quen nàng phía bờ kinh yên lặng
Bên nay là Chợ Quán, bến lô nhô
Ôi người từ nê-địa đến thành đô
Từ Lục Tỉnh, từ miền Trung tan nát.

Nhưng đời bôn ba đã ngừng trôi dạt
Phù sa tắp bờ, từ giã nước sông
Nàng có nghiệp nghề, cũng sắp lấy chồng
Những dò la đã sai lầm nghe thấy.

Đi cô đơn, bến miền Tây thức dậy
Hành trình về rộng lớn hai dòng sông
Ngược đường phù sa lìa cội mênh mông
Hạt ra biển, hạt tắp bờ đô hội.

Chợt thấu hiểu những dịch xê hoán đổi
Cho mọi nẩy mầm san sẻ nơi nơi
Tụ lại, chia xa, có số phận đời
Những phiêu linh dệt nên hồn đất nước.

LƯU ĐỨC THỌ
(Séc)

Chỉ thương em, kẻ dấn bước đồng hành

Em bằng lòng và chấp nhận yêu tôi
Bỏ qua hết mọi điều tôi vốn có
Kẻ phiêu lãng suốt đời tìm bến đỗ
Xây lâu đài trên sa mạc thi ca

Thật lạ lùng, em hiền dịu nết na
Lại có thể bằng con tim chân thật
Bằng tất cả tâm hồn trong sáng nhất
Dành cho tôi, không một thoáng nghi ngờ

Tôi ngỡ ngàng, tưởng chỉ có trong mơ
Tình yêu thực hay chỉ là ảo mộng
Hỏi làm chi, khi mắt em cháy bỏng
Như vì sao, gặp một thoáng trong đời

Chặng đường dài sót lại tuổi xuân rơi
Mùa sắp gặt, cánh đồng còn trải rộng
Đường xa lắm, chiều sắp tàn, xế bóng
Chỉ thương em, kẻ dấn bước đồng hành.

ĐỖ THỊ HOA LÝ
(Ucraina)

Hà Nội trong tôi

Nôn nao nhớ con đường hoa sữa
Hà Nội thân yêu da diết trong tim
Thu vàng nắng, cốm làng Vòng thơm ngát
Gió Tây Hồ ngào ngạt hương sen…

Thả gót nhẹ bên Hồ Gươm liễu rủ
Với êm đềm xanh ngát nước hồ xanh
Ồn ào đấy, chợt vô cùng tĩnh lặng
Hà Nội lung linh khi thành phố lên đèn

Một thoáng xuyến xao trong dịu dàng tà áo
Nét Tràng An ẩn hiện giữa bộn bề
Ở nơi nào, trên tầng cao bát ngát
Có ngọt ngào khúc hát say mê?..

Thả hồn trôi trong cồn cào nỗi nhớ
Xôn xao bình minh, xôn xao gió Nhị Hà
Xôn xao cánh buồm nâu, thơm phù sa lắng đọng
Hà Nội trong tôi tươi thắm ngàn hoa…

THÁI TÚ HẠP
(Hoa Kỳ)

Trong vườn xuân hạnh ngộ

Trong vườn xuân hạnh ngộ
Hoàng lan hiu hắt tàn
Dấu chân về cuối phố
Nghe sầu vỡ trăm năm
Chiều qua hiên tiểu muội
Nắng sót trên cành lan
Chim lạc loài hỏi khách
Xóm vắng buồn mênh mang
Còn đâu hương tóc em
Hoàng lan nao nức nhớ
Phố cũ chiều lang thang
Đường rêu hoang lệ nhỏ
Trong vườn tâm trần thế
Đời huyễn hoặc cơn mơ
Trôi trên dòng sinh tử
Nhòa khuất như trăng sao!
Núi non vây trùng điệp
Một mình em xót xa
Hoàng lan xưa vẫn nở
Trên từng nhánh thơ ta!

LÊ NGUYÊN TỊNH
(Úc)

Mùa khổ hạnh

Hân hoan bước đi trên con đường của thinh lặng
trở nên chính sự thinh lặng
dưới những dấu chân của mặt trời tháng Tư
và nở đóa hoa vô ưu
uống tất cả niềm khổ hạnh
trở nên con sư tử trắng
trong cánh rừng ẩn mật vô ngôn
mở đôi bàn tay
để chiếc lưỡi lửa cháy lên rực rỡ như cầm nắm hư vô
ngồi xuống tĩnh tọa trong vòng tròn sinh diệt
hành động như một con sói
và cảm nhận tình yêu của chủ chiên đầy ắp trong ngươi
tịch lặng, tịch lặng
nếm mùi vị của người tình trong miệng ngươi
trống rỗng những âu lo
suy tưởng về kẻ đã sáng tạo ý nghĩ
tại sao ngươi cứ ở trong sự cầm giữ
trong khi chiếc cửa rộng mở?
bước ra ngoài sự kiềm tỏa của sợ hãi
sống trong thinh lặng
chảy tràn, chảy tràn luôn luôn như một dòng sông
mở rộng những chiếc vòng của hiện hữu.

TRẦN HẠ VI
(Canada)

Em và thành phố chữ V

Em đi lạc giữa thành phố anh
Thành phố chữ V
Như chữ cái đầu tên em
Như chữ cái đầu tên đất nước
Như chữ cái đầu tên ngôn ngữ của chúng ta
của bài thơ này

Những con tàu đua nhau chạy kín bờ Tây
Những đường xe buýt dọc ngang đầy bỡ ngỡ
Em muốn đi đến khu nhà nghèo
Em muốn đi đến ngọn núi Dễ Chịu
Con đường rộng lớn phía Đông
Mà em cứ trôi
trôi
trôi xa

Đất trời của chúng ta
Tình yêu của chúng ta
Mưa, nắng của chúng ta
Anh hẹn em nhất định gặp
Khi em đến thành phố chữ V
Khi em đã ở trong thành phố chữ V
Cùng một lớp học với anh
Vẫn hẹn em nhất định gặp
Lần sau

Mê lộ anh nhiều đá sỏi lao xao
Bàn chân em đi hoài đã mỏi

Anh ở đâu!
Giữa những gì anh chưa nói
Và cả những gì anh đã nói
Ở đâu…

Em nhặt được một con sâu
Em nhai nuốt một con sâu
Thành phố dài cơn đói
Anh ở đâu
Trong thành phố chữ V
Em lạc giữa anh trong thành phố chữ V

Có lẽ rồi
Em sẽ sang thành phố chữ T…

NGUYỄN HÀN CHUNG
(Hoa Kỳ)

Giọt

Không phải giọt giọt rơi nào cũng đều ngấm trong nhau
giọt chảy không gian ngấm vào mây trắng
giọt chảy thời gian âm trầm thinh lặng
không đủ lực ngấm vào em dù mòn ngã ba đường
Giọt đầu dời búp măng non thấp thoáng hơi sương
giọt nửa đời tre tơ cánh cung rướn bật
giọt cuối đời mấp mem bờ vực
giọt anh giọt em giọt trốn giọt tìm
Không phải giọt giọt rơi nào cũng đều thấm vào đêm
giọt mơ hồ mặn chát
giọt chảy ngược vào trong
giọt trào dâng quặn thắt
giọt tưởng cho em
giọt nhớ cho làng
Tiếng ếch nhái kêu uôm uôm giọt giọt giọt bàng hoàng
ky bo cả đời góp không đầy một cơn vung tay hào sảng
nếu không liều mình tạm vay hữu hạn
lấy gì trả hết đa mang!
Cầm một giọt cuối cùng chẳng biết đọng hay tan
chần chừ không dốc cạn
đã biết giọt giọt rơi nào cũng về vô hạn
sao còn cột trói bi hoan?

NHƯ QUỲNH DE PRELLE
(Bỉ)

Mùa đông còn lại

Mùa đông còn lại trên chiếc khăn choàng của em
trên chiếc áo khoác dài
phủ đầy hơi ấm của anh
trên đôi bàn tay siết chặt
những đêm dài

Mùa đông còn sót lại trên mái tóc của em bồng bềnh
những ngày hanh hao heo may
trong mùi hương của Dior
ngọt ngào như đôi môi anh
và em

Mùa đông đang đi qua nhanh
trên những cánh hoa mỏng đang nở bung
đám cỏ xanh bắt đầu hết cô độc
cùng với hoa bướm gọi về
xuân sang sớm

Mùa đông 2016
của thế kỷ 21 ngập tràn đổi thay
tị nạn và khủng bố
xung quanh chúng ta
như thức tỉnh những ngày yên ả
bao ngày đã qua từ cuộc chiến thế kỷ trước

Mùa đông 16
chúng ta đang già đi
như những kẻ lỗi thời
còn sót lại của loài người
văn minh và nhiều nước mắt
nước mắt của em
như những dòng suối nhỏ
lách vào suối nguồn là anh
rượi mát

Mùa đông còn sót lại
trong đôi mắt dịu dàng khát khao
của chúng ta.

LTS: Trang thơ tuyển chọn từ tập thơ “40 năm thơ Việt hải ngoại” và nguoibanduong.net. Do điều kiện địa lý cách trở, Toà soạn kính đề nghị các tác giả hoặc người thân liên hệ với Toà soạn, cung cấp giúp địa chỉ và số tài khoản để Toà soạn gửi báo biếu và nhuận bút. Email của Toà soạn: vănnghethainguyen.vn. Trân trọng cảm ơn. VNTN.