Báo Văn nghệ Thái Nguyên trân trọng giới thiệu một số tác phẩm của hội viên Hội VHNT thị xã Phổ Yên nhân dịp kỷ niệm 15 năm thành lập Hội VHNT thị xã Phổ Yên ( 6/4/2005 – 6/4/2020).

180

VNTN – LTS: Hội VHNT thị xã Phổ Yên được thành lập năm 2005. Từ 17 hội viên ban đầu, Hội đã kết nạp thêm 28 hội viên; 1 hội viên được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam, 8 hội viên được kết nạp vào Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên. Tổ chức 12 cuộc tập huấn văn học nghệ thuật cho hội viên và các CLB thơ văn trong thị xã, xuất bản 11 đầu sách tập thể, 70 tập sách cá nhân. Tập thể Hội, hội viên đã được nhiều giải thưởng của Trung ương, của tỉnh và tỉnh bạn về tác phẩm văn học và nghệ thuật. Hội đã được tặng 3 Bằng khen của Tỉnh ủy và UBND tỉnh Thái Nguyên, nhiều giấy khen của Thị ủy, UBND thị xã Phổ Yên và Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên.
Báo Văn nghệ Thái Nguyên trân trọng giới thiệu một số tác phẩm của hội viên Hội VHNT thị xã Phổ Yên nhân dịp kỷ niệm 15 năm thành lập Hội VHNT thị xã Phổ Yên ( 6/4/2005 – 6/4/2020).

NGỌC THỊ LAN THÁI

Hồn đá

Trập trùng
Lặng lẽ
Lầm lũi tháng ngày
Chất chứa niềm kiêu hãnh.
Như cuộc đời người Mông

Đá ôm những mảnh đời nghiệt ngã
Những phận nghèo lắt lay
Những đứa trẻ nhọ nhem, thiếu thốn
Những hồn cốt chiến tranh để lại

Đá lặng lẽ như lòng người đau buốt
Đá ru những vong hồn đã khuất
Để cuộc đời nhẹ nỗi niềm đau.

Rung lên
Những âm thanh
Ôi
Hồn của đá!

Nâng bước chân ta
Du thực
Những nẻo đường
Đồng Văn!…

 

 

Mùa vàng. Ảnh: Phan Bảo

 

NGUYỄN HỒNG QUANG

Rét nàng Bân

Gió về nhắc rét tháng ba
Nàng Bân đan áo,bà già phong phanh
May còn một chút nắng hanh
Luồn trong kẽ lá đan thành áo mưa

Đồng chiều nhớ mẹ tôi xưa
Nhớ con cò trắng rét mưa bên người
Lội bùn mẹ có áo tơi
Mặc thay cho cả một đời áo bông

Sập sùi sấm chớp mưa giông
Nhạt nhòa bóng mẹ sao không thấy về?
Mẹ ơi bóng mẹ hồn quê
Trăm năm thức gọi con về cố hương.

 

MAI THẮNG

Rét lộc

Lành lạnh tiết trời rét lộc
Từng cây lấp ló búp xanh.
Gió xuân lả lơi cùng lá
Rung rinh nốt nhạc trên cành.

Ơ mà rét đài, rét lộc
Lại còn có rét nàng Bân
Rét cũng mang hồn thi sĩ
Xuân từ mênh mang rất gần.

Đi giữa tiết trời rét lộc
Rưng rưng lòng nhớ Trường Sa
Sóng gió hôm nay cấp mấy?
Các anh có nhận tin nhà?

Đi giữa tiết trời rét lộc
Lại bồi hồi chốn biên cương
Dốc đứng, đèo cao, sương muối
Người tuần tra Lũng Cú, Hà Giang…

Đi giữa tiết trời rét lộc
Mơ màng thấy nắng phương Nam
Cà Mau, An Giang, Phú Quốc
Ong bay thơm ngát rừng tràm…

Phân thân giữa trời rét lộc
Thêm giàu, thêm có bội phần.
Trái tim hướng về Tổ quốc
Tâm hồn rực rỡ nắng xuân!

 

NGUYỄN MINH TRỌNG

Giọt nào mắt em

Em ơi anh vẫn làm thơ
Nợ thăm thẳm ấy, bao giờ cho xong…

Một đời gánh những long đong
mấy lần những tưởng gần xong nợ rồi…

Gặp em lạc xuống từ trời
nàng tiên ngày ấy để rồi ngẩn ngơ

Để rồi chập chững dòng thơ
chén nồng nhắp mãi đến giờ chưa vơi…

Nàng tiên cất cánh về trời
ngọt mưa, thơm nắng…
hóa vời vợi sao?

Sông Ngân tặng trận mưa rào
bao nhiêu lấp lánh
giọt nào mắt em?

 

TRẦN BÌNH DƯỠNG

Ru con
bằng khúc ca dao

Bế con cho bú bên thềm
Em nghiêng bầu vú về bên mặt trời
Khẽ ngân nga khúc ru hời
Bốn bề đồi núi vọng lời thanh tao:
Em ru con khúc ca dao
Cây đa chú cuội nghêu ngao trên trời
Mưa ngâu nặng hạt người ơi
Bà còng lạc lối chơi vơi nẻo đường.
Em ru con khúc yêu thương
Tay bầu tay bí khéo vương cùng giàn
Chung nhau một bến đò ngang
Lỡ sang bên ấy, muộn màng bên kia.
Em ru con khúc mùa thu
Gió đưa hoa cải theo mưa về giời
Rằng ai còn nặng lẽ đời
Thì xin ở lại chịu lời rau răm.
Lời ru vọng mãi xa xăm
Lẫn trong nhịp phách mênh mang tình đời.
Mẹ ru con lớn con ơi
Các con lại hát những lời cò bay.

 

Chiều Bá Vân. Ảnh: Cao Ninh

 

NGUYỄN HỒNG PHƯỢNG

Thiện duyên

(Tặng con)

Mẹ nơi gió bấc đầu nguồn
Đêm ngồi đếm hạt mưa luồn kẽ tay
Con về bên ngoại miền Tây
Đợi ngày trở dạ nắng đầy bến sông

Xứ người nghiệp chửa thành công
Bao giờ về với quê chồng con ơi
Nao nao lòng dạ rối bời
Xa xôi mẹ dặn mấy lời nghe con

Bước qua bậu cửa còn son
Cơn đau vượt cạn “mẹ tròn con vuông”
Gắng làm người vợ khiêm nhường
Gian nan là để yêu thương đắp bồi

Mai ngày vận đổi sao giời
Mẹ ngồi xâu chuỗi đồi mồi thiện duyên!