Chùm thơ mùa xuân của Sara Teasdale (Mỹ)

24

Chùm thơ mùa xuân của Sara Teasdale (Mỹ)

Thác xuân

Sẽ luôn là vậy cho tới khi tôi chết,
Mỗi vòng xuân tôi sẽ lại trải qua
Với sương mù đỏ nhạt trên cành phong
vừa chớm nở,
Và cơn mưa có vị ngọt đầu tiên?

Ôi tôi như tảng đá trên sóng cuộn
Nơi nước ngập vỡ ra trong giọng trầm,
Như thể đá hiểu tiếng kêu của nước
Nhưng không thể đáp lại bằng lời.

Mưa xuân

Tôi cứ ngỡ rằng tôi đã quên,
Nhưng tất cả lại lặp lại
Tiếng sấm nổ đầu tiên trong đêm
Cùng cơn mưa vội vã.

Tôi nhớ một ô cửa tối
Nơi chúng tôi đứng đó khi cơn bão quét qua,
Những tiếng sấm siết chặt mặt đất
Và ánh chớp cào lên bầu trời.

Những xe cộ chao đảo lướt qua,
Trên đường phố đã thành con sông mưa
Ánh sáng đèn thành vệt
Chém xuống từng con sóng nhỏ màu vàng

Những cơn mưa xuân hoang dại và sấm sét
Trái tim tôi rạo rực tươi vui;
Ánh mắt anh nói thật nhiều vào tối ấy
Hơn cả những lời từ đôi môi…

Tôi cứ ngỡ rằng tôi đã quên,
Nhưng tất cả lại diễn ra lần nữa
Đêm lại đến cùng tiếng sấm nổ
Trong cơn mưa vội vàng.

Đêm xuân

Công viên tràn ngập bóng tối và sương mù,
Các bức màn vẽ ra thế giới,
Ánh đèn mơ ngủ dọc mãi trên đường
Long lanh mờ nhạt.

Ánh vàng dát trên những con đường vắng,
Ánh vàng dát trên những mặt hồ sương trắng,
Ánh đèn tỏa rạng như những lưỡi kiếm ngọt
Lấp lánh rung rinh.

Ôi, dường như không đủ để
Ở đây cùng với vẻ đẹp bao trùm?
Cổ họng tôi đau rát vì những lời ngợi khen, và tôi
Hân hoan quỳ dưới gầm trời.
Ôi, vẻ đẹp, thế nào là đủ?
Tại sao ta lại khóc khi yêu,
Cùng tuổi trẻ này, giọng hát, và ánh mắt
Khiến mặt đất này sửng sốt?

Tại sao tôi tự hào,
Tại sao tôi thất vọng,
Tôi, người hàng đêm ngậm ngùi
Buộc mái tóc mây của nàng với ánh sáng,
Tôi, người yêu vẻ đẹp đến cháy bỏng
Như nhang thơm trong một triệu cái lư?
Ôi vẻ đẹp, thế nào đây mới đủ?
Tại sao ta lại khóc khi yêu?

NGUYỄN THỊ THÙY LINH (dịch)