Điều đáng sợ nhất

36

VŨ TUYẾT NGA

Điều đáng sợ nhất

Ở cơ quan ra đường về nhà
Thành phố, nông thôn… chào nhau bằng gật và lắc
Trang điểm mặt bằng những chiếc khẩu trang
Phòng dịch tránh bụi hay còn vì lý do nào nữa?
Những rác rưởi nổi lềnh phềnh đua nhau gõ phím

Và lương tâm đôi khi không đủ sức ngăn
những chiếc khẩu trang tăng giá gấp mấy lần
Trong khi một vài nơi phát miễn phí
Vi rút vi khuẩn vẫn biết là nguy hiểm
Nhưng vẫn chẳng là gì với con ký sinh trùng
sống trong não và thành chính chủ
Sống trên những đôi tay rô bốt
Nói chuyện giống người.

Xin lỗi

(mến tặng bạn Anbinh Vu)

Xin lỗi
tôi đã vô tình quên mất mây
Lâu nay tôi cứ cúi đầu nhìn đất nên tôi nghĩ
trời cũng chỉ màu nâu

Xin lỗi
Chân tôi bị cỏ quấn gai cào vì cố tình lao bụi rậm
Không chịu đi leo núi cùng bạn bè
Vì tôi đã từng ngã cây
Nên mắt tôi chảy máu

Xin lỗi
Tôi chiều theo mình ngồi xem phim ăn bim bim rồi ngủ
Quên ra vườn nghe tiếng chim ca

Tất cả bắt đầu từ khi con họa mi hót trong vườn nhà
Cho tôi say mê thưởng thức
Đã bay lên thành phố tập ca opera
Nên tôi nghĩ con chim nào cũng thế

Xin lỗi chim
Giờ tôi không dám nghe tiếng hót
Tôi sợ thêm một lần tôi tự sát.