Mùa…

83

BÙI VIỆT PHƯƠNG

Mùa…

Chỉ có những mùa hoa tưởng nhớ cánh rừng
Sót lại hàng cây bên phố người dưng
Bốn phía nhà cao, bốn phía là chuyện mới.

Có một thời, cây nhiều, cho em đợi
Um tùm đời nhau,
ai nỡ quên mùa,
Em cứ làm mưa, cứu rừng bằng nước mắt
Nào đâu biết thời gian lan như lửa.

Dưới lộc biếc xanh đã gom xong mảnh vỡ
Mảnh sành dưới này
nhiều hơn cả trên ấy tiếng chim
Những cái rễ đã già, trách cứ vẫn xiên ngang
Anh có là gì đâu?
anh vẫn phải đi tìm…

Em về phố mùa thu đôi mắt túi ba gang
Sao gom hết vàng mười bay theo gió,
Ai cũng có một hàng cây đứng đó
Đợi ta ngước nhìn lên thân thuộc đến rùng mình

Có ai nói gì đâu hoa vẫn nở vô minh
Nhiều năm giấc ngủ của ta thiếu bóng cây,
…Còn cánh rừng đang thức.

Đêm tháng Giêng

Những cái cây lọc lõi nắng, mưa
Bỗng rùng mình hoang dã
Mùa sinh sôi không biết gọi tên từng loài
Nhưng bao giờ hồ hởi, cả tin cũng trùng tên, cùng tuổi
Biếc xanh…

Trong tiếng mưa đêm tháng Giêng,
bước chân tổ tiên trở về
Dặn từng gốc cây trong vườn kiên nhẫn
với người chủ mới,
Những người nịnh nọt hoa
Tráo trở với quả
Dù luôn kinh sợ thắp hương dưới cội
Tổ tiên chỉ cần lá rụng ấm lòng thôi.

Đêm tháng Giêng
Nghe tiếng mọt dội vào gỗ xưa, thấy mùa xuân đơn độc
Một năm tưởng đi tới đâu
Hóa ra lại loanh quanh trong thao thức không lời
Hồn vía siêu nhiên dặn gì cây chanh, cây bưởi?
Thơm cả những cái gai mới nhú dưới mặt trời.

Đêm tháng Giêng từng giọt sương nhát đục
Phù điêu tóc bạc một người…

Chuyến tàu

Có người cuối năm đi dọc đoàn tàu
Mỗi năm đi một nhanh
Nhưng tìm thật lâu
Chỗ ngồi nào để được về ga cuối
Cái ga đứng tiễn ta mẹ vẫn chưa già
Và em vẫn đỏ bừng đôi má…

Người lau cửa kính đoàn tàu vẫn không vội vã
Năm mới hiện ra bên kia lớp bụi mờ
Chỉ có đào, mai giật mình bừng nở
Ta lại cả tin xuân về như trẻ thơ.

Con tàu nhiều toa như cành xuân nhiều lộc
Mỗi toa xanh trong mắt nhớ quê nhà
Lại bóc bánh chưng gỡ trầm ngâm khói thuốc
Nút lạt nào run rẩy tay cha?

Vai vác ba lô, tay dắt con về ngõ
Vợ đi sau ngập ngừng như thuở mới làm dâu
Con cứ hỏi:
-Sao chỉ ông bà nuôi được Tết?
Chúng ta cúi đầu đi dưới hạt mưa lâu.