Ngày qua

34

Phùng Thị Hương Ly

Ngày qua

Mùi vỏ trấu cháy mềm đêm
Mùi rượu lên men
Mùi của cánh tay ảo giác
Đánh thức ngày ta vắng mặt

Ta là nghé con bụi đời đi tìm trống trải
Chưa đi hết đồng quê đã bắt nhịp phố phường

Trong căn phòng tù túng
Tiếng quạt trần, tường vôi và nóng nực
Chỉ khiến ta cáu gắt và dự cảm về những điều nhỏ bé
Nhắm mắt thêm lần nữa
Ta đi lạc không biết mấy chặng đường
Rồi về tay không nức nở

Lúc này mùi tro tàn và bếp lửa
Mùi nước mắt lẫn trộn ta trong thinh không.

Nhớ

Nhớ người
Em đan cái rổ, em thêu chiếc khăn người thích
Tựa cửa nhìn bầy chim thiên di
Đã là mùa đông
Người vẫn chưa về

Nhớ người em lên rừng lấy củi, tìm măng
Nghe gió rướn qua tay áo
Em cúi chặt củi
Như tự chặt vào chân mình
Muốn thôi mà không được
Nhớ người nhưng em không đến trước
Trách sao giờ đứng mãi đây

Phiên chợ em phấp phỏng
Ngóng tiếng hát ai rơi
Ngóng tiếng vó ngựa rì rầm phía trước
Chiều nay người có về không
Ngày mai người còn nhớ không
Lời hứa bâng quơ dội vào
Tìm đâu cho được một ngày
Nếu em thôi không nhớ.

Người về mùa cốm

Anh về quê em
Mùa này giã cốm
Cái lạnh đầu đông
Không làm tê buốt cánh đồng

Bàn tay em mảnh dẻ
Gặt lúa về đầy sân
Bếp lửa hồng nhen lên
Mình cùng đồ lúa nếp

Anh yêu em người con gái núi
Yêu mặt trời đu lên từ ngọn cây
Tiếng hát của người xưa dạy
Mẹ hát trong đêm trăng đầy

Anh giã cốm như con trai bản Tày
Tay không biết mỏi

Anh ơi!
Hạt cốm nào dẻo thơm
Sẽ quyện vào lòng anh mãi.