Bến đã kia rồi

86

VNTN – May mắn, con Hằng Nga lấy được chồng tử tế. Thằng bé bố mất sớm, mẹ nuôi ăn học từ mẻ ốc, mớ rau, mũi đan, đọt măng đắng mà nên. Huyết áp anh lại đang cường ở mức 210/100mmHg. Kể ra anh có đủ, có thể chập chờn viên mãn với mức lương chót vót, với bao chế độ bảo hiểm… thế là tốt rồi, sao anh cứ cảm giác còn thiếu thứ gì để đầy lên sự cô đơn. Sự cô đơn ở người đàn ông trí não hoàn toàn minh mẫn mà dăm bộ phận cơ thể đã hờ. Máu nhiễm axít uríc, gan nhiễm mỡ độ 3, xơ vữa mạch vành… giờ tĩnh tại, anh mới kết luận, bệnh tật ào ào về, suy cho cùng cũng là hậu quả vạn lần sóng gió trên chuyến đò anh chọn. Những bữa nhậu buông tuồng, tiếp khách thông chiều sang đêm, rồi cả những toan tính,… giờ, anh thấy thèm cuộc sống mấy mẫu đất đuề huề ở quê của thằng Tụng, bạn thời chăn trâu. Thèm một lần được tắm nước giếng Vợc, làng. Thèm cả cái dáng ngủ của đứa con gái hư, mất nết kia. Mà nó lại ngủ ngáy nữa. Anh ước được về cái nơi có nhiều mùa hoa bên sông quê mình. Có gió gợt mùi nước đầm, nước đìa sắc thành nước sông Đấu nhột da thịt những chiều đi trâu ngằn ngặt hoa Dong Dẻ. Nơi hoa niên áo trắng trơn, tay trắng trơn… hành trang là giải ba thi toán cấp tỉnh, nhờ thầy giáo gà bài mà anh may mắn được đặc cách qua nhiều cuộc kiểm tra. Cộng với sự ưu tiên cha của anh là chiến sỹ Điện Biên để anh chễm chệ ngồi một ngôi trường đại học ở châu Âu. Sau sáu năm trở về, kiến thức vẫn rỗng rễnh vô cùng, gom chưa một lóng tay. Anh gặp vợ anh. Cái bím tóc ngang vai và nụ cười. Quan trọng nhất là nụ cười như hoa. Thế cũng tràn. Số anh tốt, kèm nụ cười là ngôi nhà, sự bảo hiểm bền chặt bởi bố vợ anh là cán bộ cấp vụ. Nói nhỏ, bìa C, C mọi thứ. Căn hộ tầng hai nín thinh, vàng chói gần cái đình Huề… Ngày đó, tự dưng anh nói giọng “Bắc” rất chuẩn, nghe, không ai phát hiện anh sinh xứ Đoài, xứ Đông hay Nẫu… Anh vĩnh viễn chối bỏ cái thổ ngữ sường sượng, vùn vụn mang tận quê ra. Vóc dáng to cao, nhân trung thẳng, đi đứng đĩnh đạc, hình thể và tướng mạo hoàn hảo. Chỉ những người đã từng làm việc có thâm niên với anh là ngã ngửa: “Được cái mẽ”. Anh là thứ pháo đất không hơn – Biệt danh mọi người trong cơ quan đặt. Ối dào, vô tư, thời nay biết thế nào là khôn khôn, dại dại. Mà ngẫm, đời này có ai dại. Anh tốt với tất tật. Lòng tốt tạo ra chỗ đứng, sự yên ổn. Anh canh tác mùa màng tình cảm từng năm một. Ở cơ quan là sự tận tuỵ với cấp trên, nhu mì với cấp dưới. Năng lực chuyên môn chú ý mà làm gì. Ai chẳng hoàn thành công việc. Nhưng, cái thời vui là chính đâu có kéo dài được lâu. Kỳ lạ. Tới lúc này, ba mươi năm trôi vèo. Mọi người vẫn còn nghi ngờ và anh còn nghi ở chính bản thân, sao, mình đã tới bến cơ chứ?! Đừng đùa. Định mệnh đã nêm sổ Nam Tào. Quẫy đạp là vô ích. Vợ, con anh thì cứ chờ và tin trước sau gì anh cũng lên cấp vụ. Nhìn nết ăn của anh vất vả, mẹ anh lắc đầu: “Đời nó khổ thôi”. Đấy là dự báo khi anh còn bé tí ti. Một hai đàn anh lại nhìn dáng ăn anh mà suy ra tư chất, suy ra sự trung thành mới chết chứ. Giời ơi. Mồ hôi túa ra. Gắp thức ăn lập bập, nhai cũng khó, càng khó hơn khi bốn chiếc răng dã dời đội ngũ. Sự vụng về, thô giản ở anh lại chinh phục được khối người… mà thời này giao đãi, hoa mỹ làm gì. Ở cơ quan anh, đưa phong bì còn gọi “Ấy là văn hóa”. Bầu bán, người ta công khai cất nhời xin nhau phiếu… Chỉ sau bốn năm từ nước ngoài trở về, anh được đề bạt phó phòng, rồi trưởng phòng, nhanh như gió táp mặt sông. Khi cái đơn vị mới được thành lập phải khẳng định mình, trụ vững, cần được tặng cờ luân lưu thì khả năng tác vụ, điều hành kém cỏi của anh mới trật thé ra. May, nhờ kết quả cấy trồng, thâm canh trên cánh đồng tình cảm hơn chục năm nay, anh được chuyển sang Phòng viết sử khi tuổi nghỉ hưu xém tới. Vợ anh thì giỏi giang rồi, nói bằng nụ cười, truyền đạt ý nghĩ bằng cơ thể. Chị cưới anh vì muốn có tấm chồng và càng toại nguyện khi chuyện chăn gối chẳng lúc nào chị bĩu môi. Đáp lại, nhà cửa chắn vén, chị buôn bán ra tiền, nhưng buồn, con Hằng Nga đốc tính, học dốt, thích lang thang, lại có tật nói dối như ma. Nó không thi đại học mà báo đỗ cao làm bố mẹ tốn kém hơn chục triệu mời bạn bè ăn mừng. Rồi cả tháng sau nó vẫn đi bụi, vẫn xin tiền đóng học. Sóng trước đổ đâu, sóng sau… ngày xưa ở bên Tây, anh học hành ra gì. Ở nhà, ông bà nội có hay? Không đáng. Vừa rồi sự cấy trồng của anh sơ xuất, đầu năm anh mua vài cặp nước mắm ngon biếu sếp. “Giời ơi” – Hai ông phó của anh rú lên. Dù, tấm lòng đến với tấm lòng thì việc biếu nước mắm đầu năm này, quả là hi hữu. Ôi cái bến “nú” anh. Kẻ sỗ mồm, thì thân tình: “Đó, có phải bước đề-pa để cái quyết định đi viết sử đến sớm hơn dự định, không?”. Tiếng là vậy, chứ việc ở cơ quan giờ nhàn. Ngoài chuyện biên sử anh đứng chân ủy viên vài đề tài khoa học vô thời hạn, ví như: Vấn đề Nano trong ứng dụng bảo vệ sức khoẻ con người ở thành phố thông minh; Nhu cầu nước sinh hoạt trong chiến lược môi trường giữa thế kỷ 21; Thẩm định công nghệ trong y tế cấp cơ sở… rồi anh cứ ngồi chơi, rồi đọc báo. Chờ sổ hưu.
Chuông điện thoại vang.
“A… lô”.
“Ai, a… lô, đấy?”.
“Em đây, em đi du lịch. Đang ở hòn Ngọc Việt”.
“Ồ, sao có số máy anh”.
“Chuyện sau nói. Chiều mai, năm giờ đón em ở sân bay”.
“Anh không đi được xe máy. Mà ra đây với ai. Huyết áp đang cường đây”.
“Ôi, người hùng thành Ê-Ghen của em đâu mất rồi. Kêu taxi lên”.
“Được. Đúng năm giờ nhé”.
Hớp vội mấy viên thuốc hạ lượng đường trong huyết… úp bát mì tôm, xoạt xoạt xong. Anh bắt xe ra sân bay đón chị. Tình cũ – cái thủa tình cũ ấy – bao giờ cho đến ngày xưa.
Như cậu bé mười lăm anh ôm bó hoa dại – cho giống hoa Dong Dẻ, ngật ngờ, như kẻ đứng trước vành móng ngựa của tòa án hôn nhân gia đình.

 

 

… Họ quần nhau trên cỏ.
Xung quanh là những bông hồng dại, những bông cúc đại vương vung vãi, như hai con bò mườm trượp, kịch chiến nhau.
Con cái chụm hai chân trước, dướn ức, chân sau choãi ra.
Con đực mắt vằn thảng loạn.
Cái thời mười chín hai mươi anh và chị nhiều lần thế. Rồi anh ra ngoài, đi nước ngoài, chị ở nhà không thi đỗ đại học, theo chân ông bác lên Hà Nội làm thuê đủ việc, rồi bị cưỡng hiếp ở một góc cầu thang tối. Kẻ hiếp chị là gã chồng chị bây giờ. Đến lúc này, không biết bao nhiêu lần rồi tai anh phải nghe: “Sao ngày đó anh không hiếp em”. Sao ngày đó mình không hiếp cô ấy. Giờ mỗi lần nhớ lại, huyết áp anh lại tăng vòn vọt.
… Trăng loảnh choảnh vàng. Gió úp nơm trên khóm Dong Dẻ.
Chàng trai nằm xoắn bên cô gái.
Mọi thứ thừa thãi, đụng cựa, rối rắm, xóc xiết nhau.
Mệt phờ, thở rốc, bải hoải, ngắc ngư vì năng lượng dâng cực điểm mà không được giải tỏa.
Những cây Dong Dẻ mảnh mai bị túm kéo, dứt bứt, bị tai nạn… rồi chàng trai phờ ra, nằm ngửa, cô gái nằm nghiêng. Chàng trai thều thào đọc tiểu thuyết Những ngôi sao thành Ê-Ghen cho cô gái nghe.
Chiều đỏ rực chuyển sang tím lịm
Ôi cái ngày xưa…
Chị bước ra từ cánh cửa đề chữ EXITS, tươi rói, háo hức.
Anh vươn người giơ bó hoa như người thân xa lâu ngày vẫy việt kiều hồi hương.
***
Người ta cứ sợ khi chết sẽ ra sao. Lúc sống, khổ sở sờ sờ lại chẳng quan ngại.
“Đấy, giờ có lối nghĩ thế”. Câu nói này cứ váng trong đầu anh mấy ngày nay. Dứt khoát, chết, mình sẽ không chôn ở thành phố trên này. Cái nghĩa trang bới người cũ lên, ấn người mới xuống. Nghĩ mà ghê. Còn hỏa táng thì nóng quá. Để nhà lạnh vài ngày mới được xếp lịch truy điệu, rét ơi là rét. Mình chết, liệu có nhiều vòng hoa không biết, ít thì ê với láng giềng… ôi, quẩn. Thật là quẩn. Thị trường chứng khoán chỉ số VN In – dex độ dày tăng đột biến, thế mà mình toàn nghĩ một chữ tịch. Anh lắc lắc đầu cho tỉnh táo. Phải vào viện, ổn ổn cái tiền đình rồi đưa vợ chồng con Hằng Nga về thăm quê chứ. Căn hộ hai phòng ngủ, một bếp, giờ rộng tuênh. Cũng tại anh muốn nó về ở chứ chồng con Hằng Nga có cái nhà cấp bốn ba mươi mét vuông ngoại vi. Mà căn hộ này là sự hảo tâm của vợ anh, không thì cũng chia bổ dọc, bổ ngang. Hôm trước, con Hằng Nga không hỗn với mẹ ở tòa thì hai bố con còn được cái nhà trăm mười mét tầng bẩy chứ không phải sáu mươi mét tầng mười tám này. Thủ tục ly hôn, phải có người thân ra làm trọng tài. Anh chị có mỗi con Hằng Nga nên phải đưa nó tới. Cái đúng, cái sai của bố mẹ nó đâu quan tâm, chỉ biết món nợ đồng lần họ phải gánh. Tưởng ngoài tòa, con bé sẽ khóc lóc, níu kéo, van vỉ để bảo tồn mái ấm, chỗ mấy năm nay nó đổ thừa nông nổi, hư thân vào. Thế mà nó mở miệng khô tong khiến cả anh, chị, lẫn bà thẩm phán mặt đầy lông măng, lồi mắt: “Thích thì ở, không, giải tán, cần gì tòa với luật”. Mẹ nó giơ tay… Tòa thở phào. Tòa đóng hồ sơ, lay nhay đau thêm. Phiên xử ly hôn cảm giác đương sự chưa kịp buồn, chưa kịp chuẩn bị sự hẫng hụt ở cái nếp gần nhau bao năm. Con Hằng Nga về ở với anh. Tối đầu tiên mẹ không trong nhà, bố thức trắng, nó vẫn ngủ ngon lành… sáng hôm sau dậy sớm, tươi hơn hớn cùng bạn tếch đi pích-ních Đồng Mô.
“Anh nghĩ gì thần mặt?”.
“Cạnh em… còn nghĩ điều gì”.
(Đồ giả vờ – Chị nhủ và nhủ cả anh).
(Còn anh: Đang làm gì thế này. Cách đây hai tiếng đồng hồ sao mình cứ gọi: Đò ơi).
Anh cầm bàn tay chị, bàn tay những ngón dài. Bàn tay này ngày xưa giỏi cắt cỏ, băm bèo lắm. Giờ đếm tiền khéo lắm. Những đồng tiền pô-li-me dễ kẹp gíp.
Chị tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt.
Ghế hồng.
Bàn đen.
Điện mờ.
Ngọn nến nhỏ như giọt mật ong, váng chút sáng lên giàn hoa giấy xuề xòa cửa sổ quán cà phê.
Những ngày này anh hay ngõi về quê hương, thì đúng, lá xa mấy rồi cuối cùng cũng hướng về thân…. Độ này anh hay kể với cậu con rể chuyện gốc gác bản thân, chủ đề này anh với nó hợp nhau. Thằng bé học vấn thạc sỹ, đang làm nghiên cứu sinh tiến sỹ thì phá ngang quay ra đi làm thuê cho cái công ty thằng bạn không bằng cấp dính tay, đứng giám đốc.
“Em à, anh là tên ngốc có bàn chân bốc mùi thò ra khỏi nệm. Tạo hóa chẳng cho anh người đàn bà làm công việc kéo chăn đâu. Em cố mà giữ gã hiếp em đi. Còn chúng mình, ngày hôm qua là chuyện hôm qua rồi”.
Trời mưa đá.
Mấy chục năm mới có mưa đá.
Anh và chị nép người bên nhau dưới một ô văng cửa.
Anh ưỡn cái bụng những mỡ là mỡ che cho chị khỏi dính những viên đá to như hạt ngô bắn tứ tát vào.
“Nhiều khi anh lại ngưỡng mộ cái gã đã hiếp em, chứ như anh. Hèn. Nhờ nhờ. Em nói gã nhà em thiếu văn hoá. Ôi dào, ai đủ? Cứ cục mịch, lượm lặt, tham lam tí chút, rồi cũng có. Tài giỏi làm gì, to tát mà làm gì. Ngạo ngược chuyện nọ, chuyện kia, sẽ có vay, có trả. Tính tổng thể anh còn theo dài dài gã vô văn hoá của em”.
“Anh khùng hay sám hối đấy?”
“Sám hối thì sao?”
“Mà nói như hiền triết, lãng mạn bỏ xừ ấy”
Mưa sắp tạnh.
Anh không ưỡn cái bụng mỡ che cho chị nữa.
Những hạt mưa đá giờ như hạt gạo, rồi những hạt nước to độp độp, trời ngưng một cách bất ngờ.
Anh nhìn sâu vào mắt cô bạn xem còn vương gì… Dong Dẻ. Cái dáng thon thả, mảnh mai ngày xưa dù có làm nông quần quật giờ sương sướng một tí đã phìu ra phần giữa. Mái tóc ngày ấy không mỹ phẩm, dầu thơm mà lúc nào cũng ngan ngát, nhanh nhánh, giờ xơ, quăn queo hết cả rồi.

Chị tỳ bộ ngực như tảng bột mì gấp thếp lên cái bụng mỡ của anh.
Mắt chị long sòng sọc như mắt con ngựa cái sắp mãn kinh.
***
Ông lão trông xe đạp xe máy ở tầng hầm nhà N9 ghi số vé vào chiếc yếm của cái xe máy Suzuky của thằng Hoàng. Thằng bé gật đầu rồi dắt xe vào góc khuất sau chiếc cột to. Thang máy chạy vùn vụt. Nó đến căn hộ 1804, ấn chuông. Bóng ông bố vợ lạch bạch in đậm bên trong chiếc cửa nhôm kính.
“Con chào bố”.
“Hôm nay về sớm thế?”.
“Định sang cơ quan đón nhà con rồi đi mua mấy thứ đồ, mai về quê. Bố ạ”.
“Ừ. Tội con tôi”.
Chàng trai trân trân nhìn bố vợ. Lần đầu tiên cậu nghe được lời cảm động từ người sinh ra “thứ” một nửa nó phải gắn bó, mang, vác, bấy lâu. Nhờ người bạn thân làm cùng công ty, nó đã xin một chỗ bán hàng ở siêu thị trong thành phố cho vợ. Người ta, ngày nghỉ mới đưa được gia đình đi siêu thị trung tâm ngắm nghiêng, thư giãn thì con Hằng Nga nhàn hạ, mùa đông ấm áp, mùa hè thì mát lạnh, người người ăn mặc lịch sự qua lại trước mắt suốt ngày.
“Từ từ hẵng đi đón vợ mày. Chưa hết ca. Cũng đâu cần mua thứ nọ thứ kia mang về mà làm gì, con”.
“Lần đầu ra mắt họ hàng, phải có vài mâm cơm, bố à”.
“Đúng, là thế, bố đi nước ngoài về. Bố lấy mẹ mày. Bố được thăng cấp… có lần nào báo cáo đâu”.
Mặt thằng con rể buồn rũi.
“Thì làm sao. Thôi, tuỳ bố và nhà con”.
“Thương anh, bố nói vậy. Anh tính thế, còn gì bằng”.

… Chỉ có hai cha con rong ruổi về. Con Hằng Nga không đi vì hãng khai trương gian hàng mới. Anh ngồi sau xe. Thằng con rể lùng tùng túi sách, đồ đạc bung biêng như làm xiếc. Lần đầu tiên từ khi làm con rể anh, anh và nó mới có dịp sát nhau mấy tiếng đồng hồ. Và cũng lần đầu, anh mới ngắm kỹ cái lưng như cánh phản của nó. Phàm người có cánh lưng to tính tình thường trung hậu đây.
“Này, lý do con không làm tiến sỹ mà về công ty thằng Vặc là sao đấy?”.
“Con sẽ làm sau, cũng có thể vĩnh viễn không. Bố có nhớ bác Thuỗi, hàng xóm mười năm trước ở khu đình Huề với nhà ta?”.
“Cái anh này. Mười năm trước anh còn đâu đâu”.
“Thì sau này con mới biết. Cũng ngẫu nhiên. Sếp con, thằng Vặc là con trai bác ấy. Năm kia đến chơi, lúc con đang làm thạc sỹ…”
Đằng trước trời bỗng kéo mây đen sầm sì. Thằng Hoàng mở cốp xe máy đưa cho bố vợ cái áo mưa.
“Mày khoác đi”.
“Con chẳng cần, bố khoác vào không ốm”.
Lùng tùng cả tiếng đồng hồ rồi hai bố con cũng về đến nhà của cậu em trai ông Hòa. Thằng Hoàng ướt như chuột lột.
Ông Hòa mở chiếc ví của cậu con rể, mở mãi, đến tận ngăn cuối cùng, móc hết những thứ tạp nham nào là card giao dịch, thẻ ATM,… có cả một tờ giấy, ướt nhèm. Ông Hoà khẽ khàng giở từng nếp gấp tờ giấy nhàu nhò thằng con rể để ở ngăn ví kín trong cùng rồi trải lên vung nồi cám lợn cô cháu gái đang hâm trên bếp… Tờ giấy kín đặc chữ. Ông tò mò ghé mắt vọc vạch đọc từng dòng dưới làn khói võng vãnh màng bồ hóng của căn bếp lụp sụp. Những nét chữ tờ mờ photo không biết lần thứ bao nhiêu. “Cha muốn nói: Điều cha muốn nói với con, cha không thể, bởi mọi ngôn từ ông bà cho cha ngày xưa dường đã trở nên cũ muội mất rồi. Cha muốn nói mà không thể vì con đã nghe quá nhiều câu chuyện hoang đường vượt qua mái nhà của ta. Ở ngoài đó, người ta nói với nhau câu chuyện về những ngàn mét vuông đất, trong khi “nhà” cha con ta chỉ có 10 mét vuông. Ngoài đó, người ta nói với nhau về cổ phiếu, trong khi con gái của cha chỉ biết khái niệm bỏ vào bụng lợn nhựa những bao giấy lì xì mừng tuổi và những đồng tiền xu lẻ cha cho con. Ngoài đó, người ta nói với nhau, khoe nhau về những chiếc ô tô đời mới giá tiền bằng thu nhập GDP của cả một tỉnh miền núi cao, trong khi cha tính cố tính cóp liệu đến lúc con thi đỗ vào đại học cha có đủ tiền mua cho con chiếc xe máy wave Tầu làm phương tiện đi lại. Điều cha muốn nói với con mà cha không nói ra được vì những thứ tài sản cha chắt lọc từ cánh áo nâu sờn của bà, từ chiếc điếu cày hằn ngấc ngón tay ông, cả năm mươi năm cuộc đời cha nhọc nhằn vất vả bỗng trở nên ngô nghê khi nghe câu chuyện mẹ kể về tài sản của người bạn có được bởi đi nước ngoài vài hôm. Điều cha muốn nói với con về tiếng gọi đò của vô số người, tiếng gọi đò bất thường vì họ vừa đi tới bến tại làm sao lại thảng thốt quay lại gọi: Đò ơi…”
Mắt ông Hòa xầm lại.
Lá thư của ông Thuối hàng xóm mười năm trước gửi cho con gái là cái Thao lúc ông Thuối lâm chung chẳng hiểu vì sao thằng con rể ông lại có bản coppy. Nghe phong thanh con Thao năm ngoái đỗ thủ khoa trường tổng hợp, giờ nó có học bổng toàn phần đang đi học ở Úc. Ông Thuối cà nhắc có hai đứa con giỏi giang, vốn sống nghèo túng bằng nghề mài dao kéo và chút tiền thương tật chiến tranh, nhà mé sâu nhất khu đình Huề. Khu đình là một văn phòng làm việc của sở dây thép thời Tây.

Truyện ngắn. Phan Đình Minh