Gió cứ u u thổi

76

Nguyễn Minh Khiêm

Gió cứ u u thổi

Gió cứ u u thổi chiếc chum vỡ nằm sâu trong ký ức
Tuổi thơ ta bỏ hoang từ khi rời tiếng ru của mẹ
Cỏ phủ mặt giếng làng như đồng tiền trinh suốt đời
nằm ngửa không thể nào lật sấp
Trầm tích nghìn năm ngoi lên thở bằng bông súng tím.

Cây cung Thạch Sanh bắn đại bàng đã thành dĩ vãng
cùng với những tổ chim ấp cán gươm thần
Phường bội phường chèo vô sinh không có người thừa tự
Những đôi vai gánh nếp nhăn vượt khỏi đời mình
mỏi mệt dựng câu hát cũ làm lều tránh nắng
Giấc mơ nào cũng muốn nhổ neo rời xa nước da quả trám.

Băng zôn biểu ngữ treo rực rỡ từ đồng cạn đến đồng sâu
làm thuốc tăng lực rơm rạ vẫn phải
nhiều lần đưa lên bàn cấp cứu
Dấu chân ngựa Gióng mất từ thời hồn người gọi đò
vọng thành tiếng ếch trong thơ cụ Tú

Năm mới nào cũng đến vào một giờ cố định, một ngày cố định,
trên bàn thờ bày một loại bánh cố định,
một mâm ngũ quả cố định
Bắt đầu bằng một bài cúng cố định,
những cái chắp tay vái lạy cố định
Cầu khấn một số vị thần linh cố định
Mong cái cố định mang đến nhiều thay đổi!

Hình nộm giắt quanh mình rất nhiều thuốc trừ sâu,
mặt người quê vẫn xanh xao vì bao nhiêu thứ đỉa
Hạt lúa trượt chân xuống tiếng thở dài
Lá rụng buồn như khuôn mặt vay nặng lãi
Gió cứ u u thổi.

Ngang qua tháng Mười

Ngang qua tháng Mười khuôn mặt chưa tan hết
tiếng tù và báo động mùa lũ
Nụ cười bội thu vẫn chồng xếp lên nhau nếp nhăn sấm sét
Hột lúa phóng to trăm nghìn lần trong tiếng hát
được trang điểm nhiều lớp phấn vẫn mong manh vỏ trấu
Vẫn hiện ra ánh mắt bơ phờ chỗ đê vỡ để lại bao nhiêu vùng lõm

Ngang qua tháng Mười với chiếc chìa khóa
cắm vào nỗi lo âu từ thời tiền sử
Mở đến hang ổ thời xưa, thời xưa nữa, mồ hôi
vẫn bị cuốn ra biển như một thứ bùn đất phù du
Ca dao tục ngữ lau chùi mãi lưỡi cuốc lưỡi cày vẫn không phát sáng
Tiếng thở dài hắt ra từ chiếc bồ trống rỗng hình thành những vùng áp thấp

Ngang qua tháng Mười là bước chân bấm lõm đường làng
không có tấm huy chương nào về quê tạ lễ
Rạ rơm không biết mình đang được định giá bởi cái ngoắc tay,
cái gật đầu ở một quán bi-a hay trong nhà tắm
Bánh chưng bánh dày nghìn đời mang trầu cánh phượng
rước dâu nền văn minh lúa nước
Nhạc hiệu tình bằng có cái trống cơm
thôi miên áo mớ ba mớ bảy lên đồng

Cào cào châu chấu dạt ra từ trận chiến Sơn Tinh đánh Thủy Tinh
không còn chỗ đậu tràn về tàn phá bao nhiêu giấc ngủ
Gặm trơ trụi sự trong sáng của ngôn ngữ trẻ thơ
Gặm trơ trụi cái đẹp của tình yêu vĩnh cửu
Gây tai biến cho bao nhiêu cái lưỡi.

Tượng đài của hột lúa là những con đê sừng sững
Trở thành nơi đặt mâm ngũ quả của một nền văn hiến
Quả dưa Mai An Tiêm bổ ra đất nước mùa hạ
Chiếc đòn gánh ngang qua tháng Mười đã cong như thế.