Ghế của Cương

40

Nguyễn Bình Phương

Ghế của Cương

(nhân xem Lê Thiết Cương triển lãm)

Chiếc ghế xanh trên bầu trời xanh dương
bước tới
và ghế đen lùi về bóng tối
đêm thẳm sâu trong lòng dạ chúng ta

Này chiếc ghế ba chân lòa lòa
vì ai mi bập bùng hoan hỉ
hình hài mi là ký ức của mi
còn đọng lại
người với gió thì rủ nhau đi mãi

Có chiếc ghế đỏ đang nhập nhằng sang ngai
men theo những đài sen ố bạc
trong nó còn cơn mưa thất lạc
bao nhiêu thẫm ướt vẫn nhỡ nhàng

Chiếc ghế vàng chờ một ông chủ vàng
ghế nâu chờ ông chủ màu nâu
kẻ ngồi xuống sẽ một mình trong suốt
trong đến mức chỉ còn mỗi ghế

Ghế luyện từ mây cùng những cơn mê…

 

Kẻ ngáo đá thứ hai

(lời là chuông)

Ngắm mọi người
và không biết
cần ve vuốt hay cần đâm?

Mình con dao cởi trần
đi lạnh lẽo ất ơ ngoài phố

Ngắm cây mận treo đầy những đỏ
mình không biết máu hay là quả chín
giọt giọt không biết ứa từ tim
hay từ hoa muốt trắng đầu mùa trước

Đứng bên này ngắm bên kia đìa nước
loang hoang không rõ của ngày hè
hay là của lông mi đen bí ẩn

Họ cần ve vuốt hay cần đâm?

Kìa dáng chim sâm cầm
sẩm sờ trong nhá nhem chiều vàng mã
bỗng dưng thèm áo mặc quay về…

Nơi không gọi
đích danh

Những huyền thoại ra đời từ đấy
giang hồ về đấy ngủ ngoan

Không ân hận khi nghe lời dặn
nhớ chỉ yêu mình nó mà thôi

Và thế là tự dưng lạc lối
tê mê mỗi bước mỗi rung ngân
trong ấy rụa ràn hơi thở
rợn bóng hồng hoang chẳng bến bờ

Trong ấy tuổi ta ngưng lại
như chữ ngưng trên giấy ố màu
vuốt nanh trong ấy không cào cấu
lồng lộng rồng thiêng quẫy mệt nhoài

Lò âm dương cháy không tỏa khói
anh vào đúc lại dáng hình anh…