Mẹ và ký ức

255

Đỗ Văn Xuân

Mẹ và ký ức

 

Con tìm về ký ức xưa
Khói loang gác bếp nô đùa rạ rơm
Mẹ bòn nắng lấy gạo thơm
Cõng con qua những héo mòn khi xưa

Mồ hôi quện với nắng trưa
Mưa giông gió bão có chừa mẹ đâu
Sương giăng bạc trắng mái đầu
Gian truân tuôn những niềm ngâu một thời

Sắn ngô thơm dưới vung nồi
Muỗm non béo ngậy thơm mùi nếp hương
Những ngày trời có nắng hường
Cá cua theo mẹ dưới mương tìm về

Mót khoai con nướng bờ đê
Mải chơi khăng đáo tối về quên trâu
Nước chan đôi mắt đỏ ngàu
Sợ con đi lạc mẹ đau mấy phần

Nắng mưa đổi lấy tảo tần
Bàn tay sần gọi đất cằn nở hoa
Oằn vai gánh chợ đường xa
Thiếu thừa mẹ chẳng quên quà cho con
Cành mềm thương lắm cò non
Trong lời ru mẹ con tròn giấc mơ

Con gom ký ức dại khờ
In đầy dáng mẹ làm thơ dâng Người.

Giếng quê

Em ơi về lại giếng quê
Nước xanh ai thả bùa mê năm nào
Cành đa vờn gió rì rào
Nắng chan xuống nước thêm vào khoảng trong

Dây gầu nối những niềm mong
Chạm bao ký ức đá ong lặng thầm
Chắt chiu đong những tảo tần
Ai như dáng mẹ múc dần nắng trưa

Sớm hôm trai gái đón đưa
Đỡ nhau vai gánh khi vừa nhấc lên
Khát trưa ai đến bên thềm
Ngụm trong mát lạnh nỗi niềm ngóng mong

Xưa em giặt áo dưới trăng
Thương yêu phơi cả tháng năm đợi chờ
Soi gương trăng cũng thẫn thờ
Giếng đong đựng cả vần thơ trao người

Cùng nhau mượn chiếc gầu đôi
Em ơi vớt lại một thời…. giếng quê.