Chột dạ khi rời khỏi nhà

632

Lê Thiếu Nhơn

Chột dạ khi rời khỏi nhà

Con ôm theo cái gối đến trường mầm non
Cha mang theo câu thơ ra đường kiếm sống
Ai cũng cần một chỗ dựa cho an lòng
Giữa thế kỷ khánh kiệt những điều lương thiện

Chúng ta làm sao tự vệ trước sắc mây bay?
Chúng ta làm sao tự vệ trước chiều mưa muộn?
Chúng ta làm sao tự vệ trước vệt nắng phai?

Con vào lớp học cũng vơi dần tiếng khóc
Cha vào chợ đời vẫn ngập lụt ranh ma
Ngày mai rất gần mà ngày mai rất xa
Chỉ thầm mong bóng mình không lạc bóng tối!

Hoài niệm thành phố tuổi thơ

Thành phố trữ tình
Mây buông sông chậm
Còi tàu dài bao nỗi ly hương

Thành phố gió hát ru
Đường mưa trưa muộn
Tháp cô đơn gạch vỡ trong lòng

Thành phố kẻ làm thơ
Đêm mơ tơ nhện
Biển cồn cào giăng lưới trăng sao

Thành phố da rám nắng
Tiếng mõ ngõ khuya
Bóng người về buổi chợ mờ sương

Thành phố bàn chân vội
Mắt buồn vương sóng
Ai mở buồm bến cá xa khơi!

Hồi âm cho thinh lặng

Khoảng cách hai ta xa hay gần?
Anh vội vàng khôn lanh
Anh thật thà mê dại
Không thể trả lời cho ngắn bớt một đêm

Nhân nghĩa thời đồng tiền sấp ngửa
Tránh ngày mai riêng ai phụ bạc
Xin người đừng thề thốt hôm nay

Anh nhìn gió trôi sông, nhìn mây vượt biển
Nhìn đất bốn hướng, nhìn trời tám phương
Để phập phồng đoán sấm trùng dương
Thương em dài đường mưa bé nhỏ

Vậy thôi, anh chẳng còn gì đáng giá
May, có câu thơ ngơ ngác nẻo buồn!