Về quê nghe núi hát

754

Hoàng Thị Hiền

Về quê nghe núi hát

Con đường nhựa khắc tên vào thân núi
Nước sạch chạy ngược ống lên trời
Dây điện đu mình qua vực sâu
Cứ thế là em về với bản
Vạt rừng cháy năm nào cây vừa khép tán
Xe máy ai dựng ở đỉnh đèo
Đàn bò sinh sôi
Chuông leng keng xen tiếng trẻ cười
Chỉ có người là không thấy mặt
Họ còn bận chăm cây
Họ còn bắt dây ba kích leo cột
Họ còn phát bờ ngăn lửa cháy
Chỉ có khói bếp quấn quýt với mây
Chỉ có sáo nâng lời chị hát
Chỉ có núi đứng đợi mặt trời
Ơi ngày đã tắt rồi
Trăng đừng ngủ nữa. Dậy thôi!
Dậy mà xem núi hát.

Ông ngoại hát quan làng

Trên tay ông không có bó tơ hồng
Vẫn nối bao duyên trời se thành cặp
Tiếng tính bật lên đệm lời dìu dặt
Cánh cổng mở ra rộng lối lên sàn.

Bao nhiêu năm ông ngoại hát quan làng
Bấy nhiêu lần chân vượt đèo lội suối
Chén rượu hồng hai nhà chung một mối
Lời ngọc đón dâu, họ chúc ý vàng

Thông thạo vẽ tranh, thuốc, võ, cờ, đàn,…
Ông đợi cháu gái từng ngày khôn lớn
Để truyền dạy đến khi có lời ướm
Ông được xem người ta hát quan làng

Ngày ông đi. Màu trắng trải hàng hàng
Đoàn binh mã theo ông về thiên giới
Để bây giờ khi nhắc tên Bản Mới
Người ta nhớ ông ngoại cháu hát quan làng!