Xin lời bóng mát…

744

Trần Văn Lợi

Xin lời bóng mát…

Tự mình làm một nén nhang
tôi đứng khấn hồn làng
những lời cha ông chưa từng dạy…

Cua cáy giờ chẳng muốn đời cua cáy
đàn chim ri bay đi không trở lại
không muốn nhận phần thua thiệt thóc rơi thóc vãi
Cám vẫn Cám
mà Tấm chẳng muốn làm Tấm mãi
những buồng cau không còn Phật trong lòng…

Làng ta thường tự hào có cánh đồng thẳng cánh cò bay
màu mỡ nên thơ
mướt xanh vào nhạc
nhưng chẳng lẽ, cái đẹp không được quyền sống khác
nơi thân lúa quanh năm nhẫn nhục
khi khát nước chỉ biết ngửa cổ ngóng trời xanh
lúc được mùa quen cúi đầu xuống đất
thôi đừng khen bờ xôi ruộng mật
cây mạ cấy đã dại thành lồng vực
cánh đồng hoang người, sâu bệnh lại nhiều hơn…

Đã cũ lắm rồi những lời ca tụng véo von
“- Ôi, thóc gạo muôn đời như ngọc”
bởi chẳng làm bớt đi cơn khó nhọc
giữa cánh đồng còn nhiều nắng gió biết làm sao?!
làng vẫn làng đây mà cứ giống nơi nào
vin ký ức, tôi xin lời bóng mát…

Cỗ giữa làng

Đã bước vào chiếu cỗ
Là có một suất rồi
Một suất để được ngồi
Một suất cười, suất nói.

Suất thật thà, gian dối
Và suất dại, suất khôn
Chỉ riêng một suất buồn
Không chia phần vẫn có.

Khi mới vào chiếu cỗ
Đều còn nguyên suất người
Kìa ai vừa rời chỗ
Bỏ quên một suất đời…