Sông

1967

Nguyễn Minh Trọng

Sông

Tháng năm vượt những lở bồi
Xuôi về biển mẹ mặn lời sóng xanh
Bao nhiêu lở phía bờ anh
…Đủ phù sa vỗ cho lành dòng chung?

Con chữ – giọt người

Chỉ là vết chữ loang qua
Nếu sinh bởi chỉ giấy và mực thôi
Làm con chữ đứng giữa đời
Rót từ nước mắt, mồ hôi nặng tình
Có khi thà đứng một mình
Chứ không nghiêng những ảo hình… tung hô
Chung vui, vỗ những lô xô
Hờn căm dựng sóng tan bờ chưa thôi
Biển nhân gian mãi mặn mòi
Rót sao cho xứng giọt người long lanh?