Viết cho ngày khác

456

Phùng Thị Hương Ly

Viết cho ngày khác

Ngựa ô bờm che khuất mặt
Từ khóe mắt ngược về dòng sông
Đường xa nắng vỡ
Nôn nao những đám cỏ buồn

Người có còn ngồi đây chờ chuyến xe khiến tôi nhói ngực
Họ chở mùa thu đi hết rồi
Cả dấu chân cũng xóa sạch thời khắc xa xôi

Đã bao giờ thôi day dứt đâu
Bình lặng nhiều thì cũng nhiều nhức nhối
Sông Cầu cạn bởi vắng những lênh đênh

Giấc mơ này
Cánh tay đầm đìa kí ức
Mùa đông dắt chiếc lá qua mặt trời
Hàng cây không nói năng
Tôi im lặng…

Tôi uống kí ức rồi
Kí ức nằm trong cốc nước chơi vơi
Những vết chân trùng phùng trên ngói đỏ
Là lũ chim về tôi lại tưởng tôi.

Mùa mưa

Sấm vang góc núi
Rau đắng giật mình đắng đót
Gió ghếch chân đầu bản
Chẳng biết bao giờ về trời

Những đứa trẻ sợ gió
Ngã dụi mấy lần
Cái vía buộc ở cổ tay
Sợ bay đi mất

Bà gọi
Về tắm nước thơm
Lá của núi làm sạch bàn chân nhem nhuốc
Đuổi đi mùi lạ
Xua đi cái độc trong người

Chào mào đập nhịp sang mùa
Mẹ cùng cha đeo túi nải lên cao
Nhặt lá bùa
Nhặt về tiếng cười giải thiêng cho núi.

Tháng sáu

Tháng sáu
Nắng nằm nghỉ trên cánh đồng
áo cha bùn đen dấp dính
Bàn tay hái cả mênh mông
Cào cào hồn nhiên nhảy dây
trên những bông lúa cong mình mãn nguyện
Mồ hôi lăn vào miệng cha mặn mòi
Con muốn làm cốc nước
Con muốn làm một đám mây đen khổng lồ
dừng lại trên cao
Làm cánh cò không giới hạn cánh bay
Mang về cho cha những chùm gió

Tháng sáu
Chiếc áo sờn vai thiếu nữ
Chị khấp khởi xách giỏ cua từ đồng nội
Bữa cơm có cả mùi nắng,
mùi rơm thơm trong bát canh thiên lý

Con đi qua những mùa như thế mà lớn lên.