Ong và Gấu

382

DÀNH CHO CÁC EM NHÂN NGÀY QUỐC TẾ THIẾU NHI 1/6

VNTN – Thời tiết hôm nay đẹp nên chị Ong Vàng đi kiếm ăn xa. Sau khi tạm đủ bữa, chị sà cánh xuống vạt hoa bướm ở bìa rừng để thưởng thức hương vị của loài hoa đặc biệt này. Ôi, những cánh hoa hình trái tim trắng muốt, tựa cánh bướm như mời gọi những kẻ phiêu du, những nhụy hoa vàng nhỏ, thon dài chứa chất bao nhiêu là vị ngọt ngào, thơm nhè nhẹ. Loài hoa này tuy nhỏ bé nhưng tinh khiết và chứa đầy tâm sự. Đang mải hút mật, thì trong đám lá có tiếng to tiếng nhỏ:
– Chị Ong Vàng ơi, chị có biết rừng nguyên sinh sắp có khách không mời mà đến chưa?
Nói đến rừng nguyên sinh chính là nhà chị Ong Vàng, nên chị dừng lại hỏi:
– Sao, các em nói khách nào, chị ở nơi rừng nguyên sinh đấy.
– Khu rừng nhiều tuổi nhất có núi đá với bạt ngàn cây hàng trăm tuổi cơ.
– Đúng mà, tổ tiên chị nhiều đời ở đó.
– Thế chị không biết tin Gấu Xám sắp tới thăm à?
Chị Ong Vàng giật mình, toát mồ hôi. Chân tay, vòi, cánh cứ cuống quýt không biết làm sao. Có tiếng giục:
– Chị về ngay đi, báo tin cho tất cả để chuẩn bị đối phó nhé.
Trấn tĩnh, Ong Vàng mới hỏi Hoa Bướm:
– Khoan đã, các em nói Gấu Xám nào? Có phải con gấu đã từng xưng hùng xưng bá ở khu rừng nào đó, đã từng đuổi đánh mọi loài không chịu cung phụng nó không?
– Dạ, đúng đấy ạ.
– Có phải nó đã từng phá nát các tổ ong của khu rừng bên kia không?
– Vâng ạ.
– Có phải nó có tài leo trèo bất cứ địa hình nào. Nó lên tổ ong ăn no mật xong còn xé nát các tổ mật không thương tiếc, nuốt chửng cả ong non một cách man rợ không? Nó còn tuyên bố sẽ lôi cả trăng trên trời xuống ăn phải không?

 

– Vâng, vâng! Thôi, chị ơi, nó tuy to xác nhưng đi nhanh như bay đấy, chị về ngay đi!
Ong Vàng vỗ cánh, vút một cái lên cao rồi nhằm hướng tổ bay một mạch không nghỉ.
Chưa đầy một phút, tin dữ đã truyền đi đến tất cả loài ong trong khu rừng. Khu rừng nguyên sinh vốn rất linh thiêng, mỗi sự cố ảnh hưởng đến các sinh linh dù bé nhỏ hay to lớn đều có tác động đến tất cả. Bởi vậy, tin của loài ong không phải chỉ là thông báo nội bộ mà đã lan truyền đến muôn loài. Từ chú Khỉ trên ngọn cây tùng đến chị Cua dưới suối, từ anh Chim Công trên núi đá đến cậu Tê Tê dưới lòng đất…, tất cả đều nháo nhác, bồn chồn, lo lắng. Lúc này là thời khắc cần có một nhạc trưởng, một vị chỉ huy sáng suốt, bình tĩnh để lo chuyện đại sự.
Những bác Ong già cúp cánh, ngồi trầm ngâm, nhăn trán suy tư. Ong non thì thu mình vào góc tổ. Ong sắp tập bay thì núp vào bụng mẹ. Cả bầy gọi nhau về, chen chúc bấu víu vào nhau làm cho tổ nào cũng trĩu nặng như quả chín chực rụng xuống. Đúng lúc đó Ong Vàng lên tiếng:
– Các bác, các cháu ơi, tôi nghĩ ra rồi.
Ong Vàng vốn có tiếng là thông minh nên nghe thấy thế thì chị cả, anh cả Ong Nâu, Ong Muỗi, Ong Ruồi, Ong Bò Vẽ lập tức bay sang. Ong Vàng kéo tất cả sang cành lim xanh ngắt mà rằng:
– Các bác, các anh chị có nhớ gia đình cụ Voi Trắng không? Cụ vẫn ở bên cánh rừng phía Đông, rìa sông đó. Cụ hiền lành sống ở đó cùng con cháu, không gây phiền nhiễu cho ai, không có tiếng ác nhưng chẳng có kẻ nào dám bắt nạt gia đình nhà cụ. Hay là chúng ta nhờ cụ đối phó với Gấu Xám xem sao?
Tất cả đồng thanh:
– Đúng đấy, đúng đấy. Hoan nghênh Ong Vàng!

Tự nhiên lại im lặng. Ong Muỗi vo ve:
– Cháu sợ cụ Voi Trắng không giúp. Mà ai sẽ đi gặp cụ bây giờ?
Ong Vàng nhìn Ong Muỗi, mắt long lanh cười:
– Các vị hay quên quá. Loài ta cho mật bao nhiêu đời nay nhưng không bao giờ để tâm, không bao giờ mong ai trả ơn ta. Đó là bản chất của loài ong chúng ta, nhưng nay đã đến lúc cần được giúp đỡ. Các vị còn nhớ, cứ mỗi lần voi cái có thai thì đều xin ta mật để uống dưỡng thai là gì. Cụ Voi Trắng có lần đã nói: Voi con mới sinh ra có da dẻ hồng hào, lưng bóng nhẫy đều là do mật ngọt, thơm tho của các cháu đó sao. Những lần đi kéo gỗ, voi nào bị thương chảy máu, đều lấy mật ong và lá rừng đắp vào mà lành vết thương đấy.
– Ừ nhỉ! Vậy thì chúng ta cử luôn Ong Vàng làm cán bộ ngoại giao nhé. Mà khi đi, chị nhớ mang theo ống mật để biếu chị voi mới sinh con, tẩm bổ cho nhiều sữa nhé.
– Vâng, tôi và Ong Nâu sẽ cùng đi.
Không biết, họ được cụ Voi Trắng dặn dò, bày mưu tính kế thế nào, chỉ thấy cả khu rừng rì rầm lời nói nổi tiếng của cụ Voi: “Ong là bạn của muôn loài. Gấu Xám là kẻ thù của Ong, cũng là kẻ thù của muôn loài, phải bị trừng trị. Rừng nguyên sinh sẽ là nơi chôn xác hắn”. Bởi vậy, cả khu rừng đã sẵn sàng chờ đợi.
Tinh mơ, có tiếng anh Khỉ trên núi báo xuống: “Lão Gấu Xám đã đến đêm qua, ở trong hang cũ của Hổ Vằn trên ngọn núi cao, cao hơn cả ngọn cây chò chỉ”.
Tin dữ truyền nhanh. Loài Chim cùng Khỉ, Sóc trèo lên các ngọn cây cao nhất. Anh Rắn cũng cố leo lên. Chỉ có mấy chị Hươu, Nai không làm sao leo trèo được, đành vạch lá hé mắt nhìn lên. Một con gấu lông xám xịt, to lớn hơn cả cụ Voi Trắng đang múa võ trước cửa hang. Thi thoảng nó lại vả tay vào khoảng không phía trước, đó là đòn tàn ác nhất của loài gấu. Người ta đồn gấu trèo lên tổ ong lấy mật ăn, say quá rơi xuống đất, tưởng chết nhưng một lúc sau nó lại dậy khoẻ như thường, vì có cái mật giúp nó hồi sinh. Cả khu rừng run lên trong sợ hãi, nhưng Ong Vàng đã kịp thời trấn tĩnh: Không sao, chờ diệu kế của cụ Voi Trắng bày trận.
Bỗng “tu, tu, tu…”, tiếng tù và của cụ Voi Trắng phát ra vang vọng cả khu rừng. Tiếng cánh của loài ong bay lúc đầu nghe vo ve, vo ve, sau đó to dần, lan rộng như gió lớn thổi lay động từng cành cây, ngọn cỏ. Một mùi gì đó bay ra, vừa như mùi thơm của mật ong, lại có mùi hăng hắc của hoa dại. À, đó là hương tự vệ của loài ong mỗi khi bị đe dọa. Thảo nào Gấu Xám đang múa võ bỗng hắt hơi, dụi mắt liên tục. Đòn đầu tiên đây. Lạ nhất là hình như ong đang di chuyển tổ ở đến một nơi nào đó. Đúng rồi, tổ ong bằng cả tay áo, tổ tròn xoe như cái mũ cũng được khênh bồng bềnh đến ngọn cây Lim cổ. Cây Lim thoắt biến thành cây ong, tổ sát tổ, cánh ong chạm cánh ong. Gấu Xám nhìn thấy thế, cơn thèm mật nổi lên không cưỡng lại được. Nó lao xuống chân núi, chạy như bay đến gốc lim. Nhún một cái nó đã bám vào thân cây, trèo lên thoăn thoắt. Cái mũi đỏ hỏn, cái miệng há ra đỏ lòm, nước dãi chảy ròng ròng. Gấu Xám nhảy phóc đến quơ vội một tổ ong định xé ra lấy mật. Ôi chao, tổ rỗng không. Lại tổ nữa, tổ nữa, vẫn chỉ là xác tổ cũ… Lại có tiếng tù và. Ào, ào, ào… Hàng triệu con ong các loại ở đâu bay ra, bâu vào tai, mũi, mắt, vào các kẽ lông bắt đầu chích nọc độc. Gấu lấy tay quơ lia lịa nhưng không lại. Bị tấn công bất ngờ, Gấu Xám hoa mắt, chân tay rã rời không còn bấu chặt được, nó bèn thả tay để mặc cả tấm thân nặng nề rơi xuống. Khi thân nó vừa chạm mặt đất thì bục, mặt đất lún xuống thành một cái hố sâu. Gấu rơi xuống nằm vật dưới đáy hố. Ở đó có đàn ong đất, ong bò vẽ đang phục sẵn. Một đàn Rắn Hổ Mang, Cạp Nong ở đâu bò ra, chực phóng nọc độc cực mạnh vào thân hình to lớn của Gấu Xám. Đàn Tê Tê thì đã lăm lăm cuốc xẻng chuẩn bị vùi Gấu Xám trong lòng đất.
Bỗng có tiếng hô to của cụ Voi Trắng:
– Dừng lại! Ta hãy thư thả cho Gấu Xám được nói lời cuối cùng rồi xử lý cũng chưa muộn.
Tất cả ngỡ ngàng. Gấu Xám cựa mình rồi từ từ đứng lên. Khuôn mặt to phè cố mở đôi mắt tròn như hai miệng chén nước. Cái mồm rộng ngoác đến tận mang tai cố gượng cười, lời nói tuy vẫn bộc lộ chút lo lắng, nhưng cũng rõ ràng:
– Thưa cụ Voi Trắng, thưa các bạn. Gấu Xám bị trừng phạt như thế này là rất xứng đáng vì thói háu ăn của mình nên có những lúc vô tình phá hoại tổ ong, nhưng chưa bao giờ Gấu Xám giết ong. Vì diệt ong tức là tự diệt mình. Vừa qua, có tin đồn gấu tàn ác, là do bọn Linh Cẩu và Chồn vốn bị Gấu Xám nhiều lần bênh vực các con vật bé nhỏ mà trừng trị chúng, nên đã cố tình tung tin nói xấu làm hại Gấu. Điều này đã được cụ Voi chứng kiến. Nay, Gấu Xám đến đây là muốn được làm cư dân của khu rừng này, mong được mọi loài chấp nhận ạ!
Gấu Xám vừa nói xong, mọi vật còn đang ngơ ngác, thì cụ Voi liền đỡ lời:
– Đúng vậy, sau khi được họ nhà Ong nhờ giúp đỡ, ta đã cho Đại Bàng đi điều tra và đã biết rõ sự việc đúng như Gấu Xám vừa trình bày. Nhưng ta vẫn muốn dàn dựng ra cảnh này để muôn loài một lần thể hiện sức mạnh đoàn kết, đồng thời cũng là dịp tập rượt cho thế trận của khu rừng. Mọi người hãy cùng vui mừng vì từ nay khu rừng ta có thêm một người bạn lớn, đáng tin cậy.
Gấu Xám nhún chân nhảy lên miệng hố, ngoác miệng cười hiền lành, rồi cúi đầu xin lỗi tất cả. Tối đó, dưới ánh trăng vằng vặc, muôn loài cùng ca hát, nhảy múa mừng cuộc tập rượt thắng lợi và đón chào thành viên mới của khu rừng. Các cụ cây cổ thụ vuốt râu, rì rầm khen ngợi cụ Voi Trắng. Chị Hằng trên cao mỉm cười, rũ vạt áo thả bao nhiêu sợi tơ vàng óng ánh xuống trang trí cho khu rừng trở nên vô cùng huyền ảo.
Cuộc vui kéo dài mãi không thôi…

Truyện ngắn. Nguyễn Đình Tân