Cho ngày mười sáu tháng bảy

982

Văn Công Hùng

Cho ngày mười sáu tháng bảy

rất khó tìm một đường để quay lại
thì cứ thế mà nhẫn nại thôi

đi như mộng du đời giương bẫy chuột
đi như dò dẫm đêm đặc chông gai
đi như người câm trưa choang choác nắng
đi như thằng mù đường mòn dưới chân…

những con đường giống nhau
từng cái ngã tư từng cây cột số
người như đàn kiến bò trong âm u
người như con ngựa kéo xe đường dài

ta như que diêm ta như ngọn gió
ta là đám mây không rõ hình hài
ta là cái cày cho con trâu kéo
ta là con bò ngơ ngác ba toa

những con đường khấp khểnh bờ đê
tôi kẽo kẹt nhặt bông hoa gạo
tôi nhìn ra xa cánh buồm ảo vọng
rôi rối cỏ gà chiều nép quanh tôi

bao nhiêu vòng quay bao nhiêu mùa tết
vừa kịp nhận ra mình chả kịp gì
mình yêu mình ghét mình buồn mình giận
vẫn một con đường trĩu nặng bước chân

phía sau cơn mưa có một chiếc lá
vừa kịp run lên vẫy với vào chiều
tối nay chung kết một mùa world cup
thế là có việc để mà vui lên…

 

Có một chiều nào nữa

có một chiều nào nữa ở trong anh
dẹt như bấc lửa cũng thành vô dụng
ba chiều dọc một chiều ngang xám xịt
chiều đa mang chiều bung búng nắng tàn

gieo nửa khoảnh chiều được một ban trưa
cơn gió hạ giữ một miền ẩm ướt
gieo một cơn mơ nhận về chớp mắt
ngọn đòng đòng rũ xuống mom sông

triền đê con đò ngái ngủ
em lụa đen khỏa sóng đục ngầu
một chiều nữa trong anh vừa thức dậy
ngọn cỏ gà ngơ ngác váy non

thế giới xa ngoài tầm mắt
bấm bàn chân thấy hữu hạn đời mình…
bông hoa gạo cũ trên nền gạch ướt
có một chiều thăm thẳm chẳng gọi tên…

Đồng hồ cát

giọt nước khỏa trần đồng hồ cát
ngày lăn trên những vệt nắng mòn
xuyến chi trắng từng phút giây chờ đợi
òa trong nhau cơn khát dịu dàng

em hồi hộp từng cơn đắng mặn
và lặng nhiên nồng vỡ đến cạn chiều
em là sét phóng trong ngày giông bão
bức tranh tường căng mỏng cuộc miên du

này những đường cong rùng mình bạc mắt
này những thiên đường kỳ ảo bâng quơ
này núi lửa dập dềnh man lạc
này là em bí ẩn đến đau mùa

ngày cho nhau và ngày hoang dại nhớ
những kiệt cùng sóng ập vào đêm…