Giấc mơ

829

Hà Phi Phượng

Giấc mơ

Người ta nói về những váng dầu trên mặt biển
ống khói nhả độc
cánh rừng thoi thóp
cơn rung chấn tiềm tàng dưới đáy đại dương
nơi đâu cũng bất ổn

Đến khi nào dòng sông còn chảy
mặt đất quả thông nứt
đám bụi xâm lấn hơi thở chúng ta
cuộc viễn du bóng mây
chẳng làm tan cơn khát miền sa thạch
ngày ngày mặt trời đỏ lựng ngang qua

Thèm những cơn mưa
bất chợt chiều nay
muôn mắt lá đầm đìa
vồ vập ngàn rễ uống
đất tách vỏ
giấc mơ reo trên những lớp sa bồi

Anh đến hay mưa
dào dạt
tràn đầy
cây thiên điểu trổ mùa hoa thứ nhất
ngày líu lo trên vai em
trang sách thơm mùa hương kí ức

Mưa rồi sẽ dứt
những con đường lầm lũi chói chang
em neo vào gió
nhẫn nại mầm cỏ
vịn câu ca mẹ ru đừng than phận khó
như mưa đền cây
như suối mở
dòng sông ôm bãi bồi xa tắp
giấc mơ bình yên trên muốt trắng cánh cò…

Cuộc vượt cạn của đá

Anh biết một loài hoa nở lúc bình minh
trên trang giấy tươi ròng màu mực
mái tóc sông đêm xỏa mát
phù sa bãi bồi

Anh biết gương trăng
dịu dàng ánh nhìn của mẹ
nụ cười bông trinh nữ
vạt sương ướt cánh đồng chiều
mùa trổ đòng sau tia chớp
vườn khuya
tiếng gọi rạo rực

Anh biết họa mi hót ban trưa
tán muồng phủ môi hôn trên đồi khô nỏ
một cánh buồm giữa ngàn trùng
mạch nước ngầm trong ốc đảo

Trên đôi cánh của bầy ong ta tới đây
nơi có ngọn thác treo lên sườn non
dội niềm biển thẳm
hóa thạch hồi sinh từ lớp lớp địa tầng
nơi hồ nước ngăn ngắt xanh
tích tụ hàm ân
sau triệu năm cuộc vượt cạn của đá
mọi thanh âm cũng im lìm trước gió

Gió tràn vạn dặm
ta làm mây trắng
nổi
chìm
chơi vơi.