Thơ của nhiều tác giả

980

Trần Cầu

Trước tượng đài bộ đội kéo pháo

Quý tặng Đại tá Phan Lâu

Các anh tạc vào thời gian
Những chiến sĩ đại đoàn công pháo(1)
chân bấm lõm mặt đường
tay rộp phồng tứa máu
đưa pháo vào Điện Biên

Bên tôi vọng vang hiệu lệnh
Hai… ba… này
cỗ pháo nhích lên hòn chèn chặn bánh
sau dốc cao này
lại là núi nữa
pháo trườn mình lên chiếm lĩnh đỉnh cao

Sức lực thanh xuân
dồn xuống mỗi bước chân
có ai hay trong lặng lẽ giấu mình
mỗi chiến sĩ một đại dương nổi sóng
bất ngờ pháo ta giội xuống đầu thù

Ngút cỏ xanh đồi, Nà Nhạn chiều đi
Lịch sử bồn chồn sống dậy
Nét trầm hùng một thời lửa cháy
Bên tượng đài kéo pháo Điện Biên.

(1) Là Đại đoàn 351 pháo binh
Đại tá Phan Lâu nguyên là lái xe số 1 khẩu đội 3, C827,
D394, E367, F351 trong chiến dịch Điện Biên Phủ

 

Điện Biên ngày trở lại

Vượt đỉnh Pha Đin xe trôi vào tranh
Hoa ban trắng ngợp triền xuân Tây Bắc
Thăm thẳm vọng âm thanh mùa chiến dịch
Người cựu binh đi trong chiều Mường Thanh

Ký ức ùa vào chiến hào xuất kích
Ngách hầm sâu xúm xít đọc thư nhà
Mây xô nghiêng lật nắng chiều trăn trở
Đất đỡ bạn mình ngã xuống hôm qua

Hầm Đờ-cát ố hoen trang sử Pháp
Xe tăng thù gục bên lối ta qua
Đài chiến thắng vươn ngút tầm thời đại
Huyền thoại Điện Biên kết nối bạn gần, xa

Đồng Mường Thanh lúa đang thì con gái
Thành phố tuổi hoa – tấm thổ cẩm nhiều màu
“Inh lả ơi” tưng bừng xòe xứ Thái
Gọi nắng về hoa thắm lúa sây bông

Sương lãng đãng nhập vào đêm vũ hội
Rượu cần trao, líu ríu câu mời
Mai về rồi không hẹn lời chờ đợi
Vẫn mong ngày trở lại, Điện Biên ơi.

 

Hoàng Xuân Tuyền

Mặt trời, trăng và thơ

Mặt trời

Ta cũ mèm
ta cố sức cách tân
Mình nát bấy
mình quyết tâm buông bỏ

Mặt trời thì không.

Trăng

Trăng là trăng. Trăng là chính nó
Tôi lúc nào cũng vẫn là tôi
Vậy mà trăng khi mờ, khi tỏ
Mây dối lừa chen giữa đó thôi.

Tự do thơ

Với trái tim nô lệ
viết làm sao câu thơ tự do?
Đào bới mãi cái tôi bé mọn
bãi thải ngôn từ vây thành lũy quanh co

Ta tự do – Thơ tự do.

Cách tân Chí

Tao
đương say
… hay … hay…
Làng Vũ…
Đại thèm…
say…
Hay ngất…
ngưởng… hay!
bét
nhè… hay!

Ợ…
vừa đi vừa…
làm
thơ ngật…
ợ…
ngưỡng
ợ…
bét
nhè thơ
ợ…

Những câu thơ vặt chuối xanh nhót muối trắng
ơ hơ
hụ … ệ … ơi!
Những câu thơ mảnh chai rạch mặt máu chảy ăn tiền
a ha
hụ … ệ … à!

Làng khát rượu
thì say
cùng thơ Chí
Làng khát thương yêu
thơ sang bát cháo hành.

Cách tân nào
lương thiện cho thơ.

Chiều, loài mây xám bay

Người vẽ bánh và người xơi bánh vẽ
đều đã khuất cả rồi

Mây xám bay
mây xám bay bay
bay trong chiều mây xám

Những câu thơ buồn nỗi còi xương
tỉ tê hát một vòm suy dinh dưỡng
bánh vẽ bay
chiều xám mây bay

Thương một thời xưa
nhớ bao người chưa từng được gặp

Mây xám bay
kìa
mây xám
bay.

 

Hoàng Anh Tuấn

Hoa bưởi

Gió căng nắng cũng hây hây
Gọi mùa hoa bưởi nở mây vườn nhà
Một đàn chim sẻ bay qua
Thấy mây trắng quá vội sà xuống chơi

Bà đem áo rét ra phơi
Cứ lo ướt sũng dưới trời đẫm hương
Ho khan trăng rọi đầu giường
Cửa hờ hương bưởi như sương ùa vào

Chị vừa xinh đẹp ca dao
Hiền lành tục ngữ trai nào chẳng mê
Chợ phiên quang gánh triền đê
Tóc thơm mới gội thoảng về cổ xưa

Tháng ba năm ấy nhiều mưa
Có người hỏi chị rồi đưa sang đò
Bà cười cất mấy cơn ho
Còn tôi giấu những buồn lo mắt tròn

Gió già nắng chẳng còn non
Chị là hoa bưởi hết son sắp tàn
Bà lên với cõi Niết bàn
Nằm nghe hương bưởi chảy tràn khắp đêm…

 

Xuân Nùng

Ngôi nhà chật chội

Nếp nhà chật chội ngày xưa
Bốn hàng cột đủ chia vừa ba gian
Bên này xộc xệch chõng nan
Bên kia ghép phản gỗ – toàn bìa tôi

Ngôi nhà chật chội bên đồi
Như chim có tổ mươi người vào ra
Bây giờ chật chội đã qua
Các con khôn lớn đi xa ít về

Hai thân già ở lại quê
Ba gian bỗng hóa bốn bề mênh mang
Chiều chiều đầy ắp nắng vàng
Bà ngồi bên ấy nhìn sang bên này!

Mải mê với chiếc điếu cày
Tôi ngồi vê thuốc cay cay mắt già
Lại mong con cháu đầy nhà
Ngày xưa củ sắn chia ba vẫn nhiều.

 

Doãn Long

Anh thổi sáo làm gì

Em lấy chồng như sợi lanh dệt thành mảnh vải
Mắt em dõi theo giấc ngủ trẻ thơ
Ngực em vẽ lên vết răng em bé
Tay em gói mầm gieo những mùa ngô
Chân bước qua ngưỡng cửa nhà người…

Môi anh lạnh cóng
Cây sáo bện đen bồ hóng
Hoa mận phơi sương rụng xuống thung sâu
Chẳng chờ bầy ong đến nhặt.

Anh thổi sáo làm gì
Cả rừng nứa không ra măng
Làm sao có bàn tay đến lấy?
Núi không vọng bên tai
Tiếng sáo trôi qua khe suối.

Chỉ hồng đã buộc cổ tay
Thì sao anh gỡ được
Anh thổi sáo làm gì
Sương đã lạnh bàn tay?