Chuyện của Dĩnh

606

VNTN – Bán hàng ở chợ mối Trung Quốc năm này qua năm khác khiến Dĩnh già đi trông thấy. Gã bốn mươi tuổi. Những nét khắc khổ in đậm trên khuôn mặt gã. Nhưng cho đến bây giờ, nét tình vẫn chưa một lần in lên làn da đó.
Đợt này về nhà, gã xác định nghỉ luôn công việc ở xứ người, kiếm một việc làm nào đó ổn định ở nhà, cưới một cô vợ để yên bề gia thất. Dòng họ chẳng còn mấy người, lúc gã làm bữa cơm đầu tiên ở căn nhà trình tường cổ kính, chỉ có bố mẹ gã và thằng em họ cũng đã ngoài bốn mươi.
– Năm rồi bà Từ mất, cách mấy tháng thằng Dùng nhà ông Năm tai nạn giao thông…
Ông bố của gã ho lụ khụ trong bữa ăn, kể về những cái chết vừa để điểm lại các sự kiện quan trọng trong dòng họ, vừa để bao quát lại những gì gã không hay biết.
Chuyện buồn chỉ kéo dài vài phút, đến những chuyện vui. Người mẹ già của gã kể tiếp lời ông chồng đang ho thành cơn mãi chưa dứt. Bà bắt đầu kể, thằng em gã đi làm Samsung mấy năm nay cũng được việc, thăng chức này nọ. Cô em gái út lấy chồng trong miền Nam, mới sinh thằng cháu ngoại, gọi điện về suốt, rồi bảo tết mới đưa cả nhà về được… Cuối cùng bà quay về với chuyện của gã.
– Dĩnh, còn mày sao rồi, lấy vợ Trung Quốc à?
– Không mẹ, lấy vợ bên đấy khó.
– Mày biết con nhà ông Ngần trong thung lũng bên kia núi không, bây giờ có đường nhựa đi, cũng dễ vào.
Gã láng máng nhớ đến một cô bé chăn trâu từ thuở nhỏ, thi thoảng gã gặp trên cánh rừng lớn. Cô tên Gấm, có làn da ngăm đen và hàm răng khấp khểnh. Gã chỉ nhớ có thế, không còn ấn tượng nào khác.
Nếu đi bộ, có thể vượt qua một dãy núi lớn sang chân núi bên kia là tới. Nhưng nếu đi xe máy thì phải đi vòng lên gần thị trấn rồi ở đó có đường rẽ thẳng tới cổng nhà ông Ngần. Ngày xưa chăn trâu thì đi đường rừng, còn bây giờ có xe cộ rồi, lịch sự đi xem mặt con gái nhà người ta thì phải đi xe máy hoặc thuê ô tô, có xa một chút cũng không thành vấn đề.
Sau mấy bữa cơm rượu gặp gỡ người nhà, gã theo bố mẹ đi tìm hiểu dạm ngõ nhà ông Ngần. Người đàn bà đứng ở cửa bếp trân trân nhìn ra cổng, vẫn là làn da ngăm đen, thêm mấy nốt tàn hương trên gò má, vẫn là hàm răng khấp khểnh như lưỡi cưa lốc, và bây giờ trông nhan sắc của cô thật tàn.
Mặc kệ người lớn nói chuyện như thế nào trên nhà, gã lăn vào bếp ngồi cùng Gấm, cô đang nấu khá nhiều món vì biết trước hôm nay có khách, lại là khách quý đến hỏi cưới mình.
– Gấm hả?
– Không tao thì ai?
– Dạo này khỏe không!
– Khỏe.
– Bạn còn duy trì liên lạc với lớp mình không?
Gã nhớ dần những kỷ niệm của mình hồi còn học cấp ba. Lúc đó gã đánh nhau nhiều lắm. Gấm cũng rất nhớ những kỷ niệm đó. Gấm nhớ gã chỉ học được chừng ba tháng thì bị đuổi học một tuần vì tội đánh nhau và cắt tóc trọc đầu. Thế rồi gã bỏ nhà đi biền biệt tới bây giờ mới chịu về.
– Mày mà cũng gọi là bạn cơ? Học chung chưa đầy ba tháng.
– Gọi Gấm là vợ nha!
– …
Gã khá trìu mến, nhưng không thể kiên nhẫn nổi với thái độ ấy, lời nói cộc lốc và coi thường, gã bỏ lên nhà ngồi uống nước, cười cười nói nói với bố mẹ vợ tương lai. Nhưng ông bố vợ tương lai lại nói khá nhiều đến đất đai, tiền bạc, gã cố gắng bỏ ngoài tai mà không được.
– Con mới đi Trung Quốc về à?
– Con bán hàng ở cửa khẩu.
– Vậy chắc cũng nhiều tiền?
– Đủ ăn, thưa bác.
– Vậy con gái bác về làm dâu thì có cái cóc khô gì.
Mỗi ngày gã bán hàng, chi trả các khoản cũng dồn lại được vài triệu đồng tiền lãi, chỉ là gã không muốn nói mình có của ăn của để. Chả biết đó là câu nói đùa hay nói thật, gã nhịn đến cuối buổi để làm đẹp lòng bố mẹ mình. Chuyện lấy vợ không được người này thì có người khác. Trên thế giới này không thiếu gì những người đàn bà cô đơn.
Gã nghe lời mẹ lắm, vì gã biết mình cũng không còn trẻ gì. Nhưng có một chuyện mà gã đành phải cãi.
– Tối nào con cũng nên sang chơi với nó, đến đám hỏi rồi đến đám cưới mới thôi, nghe con.
– Hay đi đám khác mẹ nhé.
Thấy lòng con không ưng, nên bà cụ đi quanh xóm hỏi xem ai giới thiệu người nào không, mất mấy ngày ngồi lê la quán nước mà vẫn chẳng còn nhà cô nào gần gần. Cuối cùng bà lại quay về ghép đôi gã với Gấm. Trong mắt bà, Gấm là một cô gái biết việc, dù mồm miệng không khôn ngoan cho lắm nhưng dạy bảo từ từ cũng được. Còn với gã, Gấm là cô bạn học cùng cấp ba, vô duyên đến nỗi không ai thèm lấy.
***
Dĩnh tìm lại được vài người bạn cũ cùng xóm, họ làm ăn phát đạt đã chuyển lên thị trấn mở rộng cơ sở, hàng quán. Có lần gã đi ra thị trấn gặp bạn bè, say rượu đến nửa đêm mới mò về nhà. Rồi lần rẽ qua một con hẻm nhỏ, gã lạc vào dãy nhà lụp xụp, trước mỗi cửa thắp một bóng đèn mờ mờ, gã mơ màng nhìn thấy bóng người phụ nữ xinh đẹp.
– Anh vào đây, em đỡ cho.
– Vào thì vào. – Gã dựng xe, loạng choạng bước vào căn nhà nhỏ.
– Anh say lắm rồi.
Cô gái dắt cả xe vào phòng rồi đóng cửa. Còn gã nằm giữa sàn, ngáy phè phè.
Ví của gã không giấy tờ, chỉ có hơn ba trăm nghìn cùng mấy đồng tiền Trung Quốc cũ mà gã giữ làm kỷ niệm. Gã thức dậy khá sớm, thấy quần áo trên người đều bị lột ra, chỉ còn lại duy nhất cái quần đùi. Gã tìm lại ví tiền để kiểm tra và thật may không mất gì. Cô gái ngủ cạnh cũng dậy liền lúc đó như một phản xạ tự nhiên.
– Cô làm cái trò gì vậy?
– Anh quát gì em?
– Cô phải đuổi tôi đi chứ?
– Anh nghĩ xem có con bớp nào muốn đuổi khách không?
Mặt gã thộn ra một lúc rồi vơ quần áo mặc lên người khá vội vàng. Gã rút trong ví ra mấy tờ một trăm nghìn, cẩn thận đưa tận tay cô ta, không quên cảm ơn