Thơ của nhiều tác giả

956

Lý Hữu Lương

Chiến mã

Gió thì thào trong ngực
Mang trên lưng vết rìu
Con chiến mã đang tìm lối trên đồng
Hiền từ và lặng im
Cỏ xanh tàn sương trắng xót lại từ đêm
Nhìn lũ chúng tôi đi
Như là một lãng quên…

Trong khúc páo dung phập phồng vó ngựa
Họ nhìn chúng tôi xa lạ
Những giáo gươm gục ngủ
Trên lưng chiến mã rùng rùng
Như là một lãng quên…

Chúng tôi đã đi như thế
Quê quán cố tổ nằm đâu đó
Xanh những nấm mồ vô danh
Ngần ngật trăng xối ôi nền cũ
Lũ chúng tôi đã đi
Như là một lãng quên

Một đêm lành lạnh
Trên đồi lạ
Lũ chiến mã quên cung kiếm
Nhìn đất mà hí vang
Đi suốt hai ngàn năm
Chân chưa tới đồng bằng
Ngủ suốt hai ngàn năm
Vẫn một mộng thiên di…

Đâu đây vọng khúc páo dung
Giật mình tiếng trẻ cười khóc trong mơ?

 

Lam chướng

Người bạn của tôi ơi
Anh có đi qua những triền núi
Gặp ai thì hỏi người đó
Có thấy bản Dao của tôi không?

Có thấy người em trai nhỏ
Mang chiều về lúc lắc mõ trâu
Anh có gặp bà mẹ người mán
Hơ bàn tay đầy tuổi góc chái sàn

Anh có gặp nụ cười môi nẻ
Những da ngăm gọi mùi lam lũ
Vỗ vai hỏi tên nhau bát rượu đầy
Thương dạ thưa ngọng nghịu tiếng cười

Anh sẽ hỏi họ những mái lá vàng
Vạn thước đất dưới chân bươn bải
Vạn mảnh nương mà đói cạn mùa trăng
Nước mắt rơi đầy ngày thiên di truyền thuyết

Anh sẽ thấy hồn về bằng trống thanh la
Tiếng chuông nghẹn tay thầy tào áo đỏ
Có tiếng chân ba sáu vạn binh mã
Tổ tiên về chứng giám lễ đặt tên…

Anh hãy nghe máng nước đổ bên hiên
Sớm mai em gái gọi đi hái bông đỏ
Đem về khâu thành bông nhỏ khăn tay
Đội trăm năm lam chướng cõi này…

 

Nhà tôi

Qua một con dốc nữa sẽ đến nhà tôi
Đội ngực trời thõng xuống kẻ cả
Gió ươm chân đá vàng lưng nắng
Đá nhớ ai đá ngủ mặt người?

Qua một con dốc nữa sẽ đến nhà tôi
Chợt ngột ngạt thấy lòng mình lau sậy
Hóa bơ vơ bao chuyện đường rừng
Nghe trống chiêng dè dặt chân ma…

Qua một con dốc nữa sẽ đến nhà tôi
Chuyện thiên kỷ qua dốc này ta kể
Quảng, Hồ, Quý Châu dân Bách Việt
Hồn trăm năm hóa chim ngói đầu hồi

Qua một con dốc nữa sẽ đến nhà tôi
Trước mặt sau lưng dòng liu riu nhỏ
Ta bú mớm nên một đời khờ dại
Lòng không ra khỏi cái thung nghèo

Qua một con dốc nữa sẽ đến nhà tôi
Nhịp tay mẹ tách từng bông chân rẫy
Bếp nhà tôi vừa chớm lên khói nhạt
Hương núi này về ngủ dưới chân ai?

 

Lê Thanh My

Hỏi đá

Cúi xuống bàn chân, ta hỏi
Đất này, ta sẽ tới đâu?
Gót giày lấm lem bụi đỏ
Nghênh ngang là đến đỉnh sầu

Ngước lên trời cao, hỏi gió
Mùi hương lẩn khuất phương nào
Tóc đen mấy phần hóa bạc
Hồn người tựa sóng lao xao

Ta nhìn xa xa, hỏi đá
Trăm năm đủ một kiếp người?
Cụi lăn dốc tình vời vợi
Tiếng buồn vọng phía trùng khơi…

 

Đinh Sỹ Minh

Sông mơ

Vén lên ngọn núi thời gian
Xẻ đồi ký ức bạt ngàn xanh tơ
Đẫm mình ngược sóng sông mơ
Chạm vào cơn khát lả bờ miên man

Gió vô tình ghẹo không gian
Lắng trong con nước tiếng đàn ngân rung
Ta nghe sông núi điệp trùng
Rực lên hồn lửa bập bùng bão nênh.

Ai đo sông mấy thác ghềnh
Mắt quê giăng níu bập bềnh đời sông
Lang thang chảy những phiêu bồng
Vừa qua cơn lũ lại đồng cạn trơ

Ta bơi ngược bến sông mơ
Nước trong leo lẻo lòng ngơ ngác lòng

Lại một mùa hè

Và mùa hè đến sớm thế kia
Gió giật, mưa nguồn hoang mang lá rụng
Sau những đám mây mù rũ tóc
Bảy sắc cầu vồng bảy sắc đam mê.

Những cơn nắng tươi hừng hực lại về
Nhớ tiếng sét, mối tình đầu một thủa
Tán lộc vừng lại khoe sắc đỏ
Ta bâng khuâng đi trong cơn say.

Nghe sấm rền sau háo hức mưa
Phượng lại đỏ, cả trời bốc lửa
Vàng rực cánh đồng mùa hái gặt
Vai em nhễ nhại gánh non đoài.

Dòng sông xanh tít tắp phía xa xôi
Làn tóc xõa ngược chiều gió thổi
Xin ngưng lại giọt mồ hôi mặn đắng
Đong cả mùa hè bằng thúng nhân gian.

 

Doãn Long

Yêu thầm bên núi

Anh buồn như cây ngô héo
Tiếc bàn chân lội suối băng đèo
Tay em buộc chỉ sợi hồng
Gả sang làng bên xa họ.

Nhớ bàn chân leo chín bậc nhà
Lời sli em không hát
Câu then lạ phím ngón tay
Tóc buộc, bảo em người có chủ
Gặp nhau…
Anh cúi xuống mặt đường.

Chúng mình
Ngày chim sáo nhỏ
Em lớn theo mùa măng
Anh như con sâu rời kén
Run rẩy…
ngại ngùng
Lời yêu giấu thầm bên suối
Tiếng sáo chưa thoát qua kẽ nứt vách nhà.

Em đi…
Anh làm con chim bạc má
Đến rét tìm về
Bên núi hót lời yêu!

 

Nông Thị Hưng

Gọi anh

Người thương ơi
Anh còn mãi ở đâu
Ngọn núi cây đã mọc
Con suối nước đã đầy
Lũ chim rừng đủ lông đủ cánh
Lòng em chỉ thiếu mỗi anh…

Người thương ơi
Có yêu em thì đáp lời
Đừng để cây buồn vắng chẳng ra hoa
Đừng để vườn em nhiều năm chưa chịu bói quả
Núi non véo von mà thẳm sâu không đáp
Ngày về trời không dát bạc
Đêm về trăng không đẫm tình
Yêu em xin chớ lặng thinh
Rừng kia sẽ thét
Núi kia sẽ gầm
Đá sẽ nổi giận như con ngựa hoang tung bờm bạt gió…

Anh đừng nín sâu trong cỏ
Anh đừng náu chốn không người
Lời em như cái đàn không dây
Vẫn giữ anh bền chặt.