Thơ của nhiều tác giả

519

Nguyễn Văn Song

Mời trà

Rót mời anh một chén trà
Khói loang còn ấm, đậm đà làn hương
Nước xanh tựa thể mặt gương
Long lanh soi đến tỏ tường mắt nhau
Ơ sao nhăn mặt, mày chau
Hãy nghe vị chát nơi đầu lưỡi tan
Đằng sau đắng đót ngỡ ngàng
Bao nhiêu đằm đượm dịu dàng gửi trao
Đừng mong đường mật ngọt ngào
Đừng chờ men đắm ngấm vào đê mê
Xuềnh xoàng một nhúm trà quê
Hong sương, gạn nắng, dãi dề gió mưa
Ủ trong bỏng rát có thừa
Mở lòng dâng cạn cho vừa chắt chiu
Nhấp đi cho bớt quạnh hiu
Lắng nghe đắng chát mấy chiều dần tan.

Giếng làng

Cả làng chung một giếng khơi
Nước trong in cả khoảng trời vắt trong
Dây gầu nối những đếm đong
Kĩu cà đòn gánh ngõ trong ngõ ngoài

Tiếng người giặt áo sớm mai
Theo người đi suốt rộng dài nhớ thương
Làm đồng khát lỡ độ đường
Mát lòng ngụm giếng quê hương trưa hè

Kìa ai thấp thoáng nón mê
Tựa như dáng mẹ đi về tháng năm
Vui buồn mưa nắng tảo tần
Giếng làng biết cả lặng thầm trong thêm

Hình như thấu cả lòng đêm
Thẳm sâu như thể mắt em thẹn thùng
Cái hôm em bước theo chồng
Giọt trăng lấp loáng trong lòng giếng tan

Chiều nay vệt nắng xiên ngang
Cúi tìm đáy giếng hồn làng ngày xa
Thả dây múc bóng quê nhà
Kéo lên đầy một gầu nhòa khói sương.

 

Nguyễn Đình Hưng

Chiều chưa muộn

Em ơi!
Chiều chửa muộn đâu!
Nắng đang ríu rít chân cầu khát mưa!
Mây còn hẹn gió
Đong đưa,
Trăng đang gọi đắm say đưa vào tròn…

Vườn chiều
Vẫn rợp cỏ non,
Hoa đang chúm chím – hương còn lửng lơ,
Long lanh
Sương đọng ngẩn ngơ,
Suối rì rầm hát – đợi chờ sông sâu…

Em ơi!
Chiều chửa muộn đâu!
Xin đừng ép xác – cho đau cõi tình!
Tầm xuân
Đang hát hồi sinh,
Gọi em về cõi chúng mình thương nhau!

 

Trầm tích và hóa thạch

Gốc hóa thạch
Nếu là bùn nhão…
Dựng sao thác nước lưng trời!
Mạch thời gian
Xói mòn quá khứ…
Đưa ta về nẻo khuất mồ côi!

Nếu trầm tích
Là rong rêu héo úa…
Đáy sâu nào lấp lánh kim cương!
Gọi hồn ta
Tắm trong cõi khát
Dệt áng thơ lộng gió vô thường!

Xin thương nhớ
Tụ dồn trầm tích…
Quặng nghĩa tình lấp lánh hết tầm sâu!
Tình yêu
Hãy nén dồn thành kim cương, hóa thạch…
Để trọn đời
Ta hát khúc say nhau!

 

Lê Văn Hiếu

Làm nhà và tưởng tượng

Sẽ hình dung nơi nào ta ngồi đối diện với cốc rượu

Sẽ hình dung nơi nào ta ngồi đọc thơ đọc thật to mà không
cần ai nghe ai biết

Sẽ hình dung, nơi nào ta ngồi quay ngồi quắt – nhớ em ,

Nơi nào ta tháo trái tim ra ngoài, cho đỡ ngộp thở

Sẽ hình dung, nơi nào ta ngồi gặm những trái bắp non,

Ta nhấm nháp bắp non – ta liên tưởng cỏ…

Tất cả bắt đầu từ một động từ “gặm” , nhà ta có chỗ để
gặm không ?

Mãi hình dung, bầy chim khuân tiếng hót thế nào,

Để làm đẹp cho mỗi sớm mai ta thức dậy ?

Một trời chim én bay

Ta xông xênh với chiếc áo mới
Vai ta cao hơn
Mũi ta rộng hơn

Chân ta bước mạnh hơn
Cánh tay ta vung xa hơn

Những ngày áp tết rộn ràng hơn
Thời gian áp tết trườn bò hơn

Chầm chậm để cho ta nhấm
Chầm chậm để cho ta thấp thỏm xuân

Một thời ngón tay ta mòn những đốt
Một thời ngủ thức đợi xuân

*
Ta chờ Nội ta mua cho ta chiếc áo
Chiếc áo mồ côi run rẩy may

Ta chờ mẹ ta cho ta chiếc áo
Chiếc áo dư thừa sau những đắm say

Nay em gửi tặng ta chiếc áo
Ta thấy một trời chim én bay