Thơ của nhiều tác giả

659

Ngọc Thị Thái

Viết cho tuổi sáu mươi

Qua tuổi sáu mươi
Vẫn nhìn đời như một trang giấy trắng
Trong veo, dịu dàng

Mắt quen nhìn trời xanh
nhìn trăng soi qua mái nếp nhà tranh
của cha
Nhìn nghèo đói rách lành
Qua tiếng cười hiền
của mẹ

Qua tuổi sáu mươi
Mới hiểu bao ấm cúng chan hòa
Bậc sinh thành đã truyền cho con
Bao yêu thương, ngọt lành
Người đã trao cho con
Thật là hùng vĩ
Những va vấp cuộc đời
Chỉ còn là bé tý

Qua tuổi sáu mươi
Vẫn thấy đời mình rất trẻ
Biết bỏ qua mọi nhẽ
Mà cuộc đời không gợn chút sóng xô
Biết vứt bỏ những gì
Không đáng làm đời mình phảng phất
Biết thương mình chân thật
Biết mỉm cười
đón ánh trăng thanh.

 

Hoàng Thụy Anh

Nguồn cội

buổi sáng vừa nở
tiếng cười thong dong
con đường Phan Đình Phùng
xanh từng ý nghĩ
Hà Nội rời trang sách U.T
trải lên quán xá phố phường
trầm mặc bản nguyên
không mùa

trong những âm thanh thiên di
có những căn cước ngoại vi
vừa trở dạ Long Biên
đọng từng ánh mắt
đọng từng màu áo
đọng từng ngã rẽ
sông Hồng đánh cược phận mình
dưới chân cầu ly nước vối
chẳng giấu nổi cơn thinh lặng
thả sóng sánh xuống vành môi

cà phê Ô Quan Chưởng víu từng giọt
bánh rán vẩy lên mình xiêm y giòn rụm
câu chuyện mãn khai
trong tiếng dạ miền Trung
nâng niu nồng nàn
nâng niu nhàn nhã
có nguồn cội vừa trôi theo Hàng Chiếu

xa em
xa Hà Nội
anh mới hiểu
khi cởi bỏ niềm kiêu hãnh trung tâm
tận cùng của đam mê
Hà Nội vẫn là cuộc chơi
cháy từ mạch máu khởi sinh.

Dấu tích

đêm chìa tay đón những linh hồn hồi sinh
sau tấm màn đen
em vẫn thao thức khát điều kì diệu
từ phía không anh

tình kết bằng chùm hoa nắng
chưa đủ ghim về bến em
nỗi nhớ cứ thế dâng đầy cào rát mặt đêm

ánh sáng nhú trên những đồi vú mọng
em ngơ ngác
chưa kịp xóa đi vết xước rỉ máu
chằng chịt đường thêu

dấu tích
và em.

Mua nắng

hôm nay em là một kẻ buôn thứ thiệt
em buôn nắng chao chát
qua bao ngõ mà chẳng có ai đoái hoài,
chẳng ai lên tiếng
gánh nắng ế ẩm lang bạt khắp cơ thể em
có ai thương nhớ gì đâu
khi mồ hôi cứ lần hồi rỏ nhịp
đường truyền từ tim đến tim
nghẽn mạch chẳng thể nào bay lên
như những con diều mê say nuốt gió
nắng và em xâu tay lần tìm dấu vết
còn vương mùi đất cõi bên kia
chỗ lồi chỗ lõm chỗ vuông chỗ tròn
đều chà đều xát buồn vào nhau
riêng góc chéo của anh vẫn định vị giờ yên ả
ờ ra thế
ai mở cửa mua nắng làm chi
ai mở cửa đợi vào lúc đọt ngọ bao giờ
về đi em.

 

Hoàng Thị Hiền

Tháng ba như tỉnh như say

Mẹ gieo tháng ba trong thung lũng
Đủ để hạt giống đẩy mình vươn lên
Trăng cõng mùa đi qua trên lưng
Đến đỉnh núi thả mây sà xuống tóc
Đường về nhà là những vòng xoắn dốc
Đưa bước chân mẹ lặng lẽ trong rừng
Dưới kia là vực. Địu con trên lưng
Vai khom mình đỡ đòn gánh cong
Hai dậu ngô giữ thăng bằng
không được phép khuỵu chân, trượt ngã
Trời tháng ba tươi như màu lá
Như màu mắt con
Áo mẹ mồ hôi mặn hơn tro cỏ tranh ngày khát muối
Chúng con – những vạt cây tạp lên không đợi tuổi
Chẳng biết hái hoa tặng mẹ lấy một lần
Bởi sợ hoa trẩu tím thầm
Hoa kim anh sắc trắng
Kết thành vòng tròn mồ côi tội lắm
Mẹ ở trong rừng
Nắng mưa đâu có ngày dưng
Ngắm mình trước gương thảnh thơi chơi chợ
Mỗi phiên đổi dầu đèn muối mỡ
Bán mười được ba
Dành dụm chiều con đứng ngóng mẹ mua quà
Cũng còn đắn đo lâu lắm
Giá như núi cao bằng phẳng
Như cánh phượng hoàng
Như dải đồng lúa ở Hòa An
Như mặt nước sông Bằng Giang trời thu tháng Tám
Thì mẹ dễ vào trong bản
Góp chân trong hội hát Then
Dây đàn tính chưa quên
Láng giềng cách nhau bờ rào đá thấp
Cầu thang chín bậc
Bếp thắp bao mơ ước người Tày
Con cuộn tròn
Trong tháng ba như tỉnh như say.