Thơ của nhiều tác giả

722

Nguyễn Việt Chiến

Hai ngàn tay súng chốt trên đồi này

Các anh nằm lại Vị Xuyên
Hai ngàn liệt sĩ ở trên đồi này
Nén hương đầu gió khói lay
Khói hương chia khắp bia này mộ kia

Âm dương hai ngả cách chia
Hai ngàn tay súng đi về tận đâu
Mẹ ơi! Đất nước thương đau
Chúng con nằm lại núi sâu rừng già

Hai ngàn trái tim xót xa
Hai ngàn câu hát tình ca tắt rồi
Hai ngàn nỗi nhớ mồ côi
Hai ngàn ngọn lửa quên đời trong đêm

Các anh nằm lại Vị Xuyên
Hai ngàn tay súng chốt trên đồi này
Các anh vẫn mãi còn đây
Đội hình đánh giặc bao ngày không quên

Thưa mẹ, sớm nay bình yên
Hai ngàn gương mặt hồn nhiên hiện về.

12-7- 2016

 

Về khổ đau và đại bác

Đại bác nổ và chiến tranh ụp xuống
Những mảnh vườn hôm trước nở đầy hoa
Bên ô cửa là cánh đồng lặng ướt
Tiếng trẻ con và khói những căn nhà

Đại bác nổ và mây đen cũng nổ
Trên ngói trường tan tác gió và chim
Có người lính vừa đi qua thành phố
Thuốc trên môi và trẻ nhỏ bên mình

Đại bác nổ và tiểu liên đốn gục
Những chàng trai vui tính nhất sư đoàn
Trên môi họ nụ cười còn thoáng gặp
Cô gái nào chiều ấy đợi bên sông

Đại bác nổ cuộc chiến tranh thứ nhất
Đất chiến hào cỏ chưa kịp nhú xanh
Thì lựu đạn và lưỡi lê cường tập
Lần thứ hai cỏ lại thấm máu mình

Đại bác nổ giữa đại ngàn trận mạc
Người lính đi thăm thẳm một phương trời
Người vợ ấy đã bao năm thầm lặng
Sống vì anh nuôi đứa trẻ nên người

Đại bác nổ và pháo hoa thắng trận
Không làm cho tóc bạc những mẹ già
Xanh trở lại một thời xưa yên ấm
Tóc bạc người, Tổ quốc, đứa con xa

Họ sinh ra không phải để làm lính
Đứa con nào của mẹ cũng vậy thôi
Bởi sữa mẹ nghìn năm không giọt đắng
Và hòa bình là vú mẹ bên nôi

Sau đại bác lửa hoa cương trầm lặng
Cháy trên mồ những chiến sĩ vô danh
Rất có thể các anh là mây trắng
Nước của sông, ngọn gió sớm mai lành

Và đại bác xin cúi đầu tưởng nhớ
Những người con đất nước đã quên mình
Vì xứ sở ngàn đời mây trắng
Vẫn ngàn đời bất diệt giữa cỏ xanh.

 

Phan Thái

Bên nhau miền áo trận

Dưới cờ điều lệnh nghiêm trang
Khi nằm xuống vẫn xếp hàng bên nhau
Đạn găm chắc bạn còn đau?
Điểm cao ngằn ngặt một màu sáng lên!

Gió sương mòn những dòng tên
Trẻ trung tiếng bạn cười trên chiến hào.
Khói nhang như khói thuốc lào
Tụi mình nghịch điếu cay vào cỏ xanh.

Xa quê tàn cuộc chiến tranh
Bạn còn mãi thuở làm anh binh nhì.
Tuổi xuân gối cỏ biên thùy
Thảnh thơi neo bước quân đi một thời.

Anh em cởi áo trận rồi
Miền ký ức nhói thắt lời xung phong.
Bạn đời lính chiến chưa xong
Khúc quân hành máu hát trong đất gầy.

Ngàn lau trắng buốt như mây
Gió tràn vai núi nắng đầy tiếng xưa….!

 

Trần Chấn Uy

Chiều biên giới

Ngựa hý đầu dốc
Cỏ reo xanh trời
Gió gào Ải Bắc
Chiều quan tái
Tái tê niềm cách biệt
Bao vọng phu hóa đá phía quê nhà.

Biên ải
Xao xác ngàn lau
Đá dựng
Gươm nhớ máu
Khanh khách cười trong vỏ kiếm
Tráng sĩ bạc đầu
Cờ lau trắng núi
Sương treo đầu cỏ
Long lanh giọt lệ
Nỗi niềm thê tử rưng rưng.

Rượu Mẫu Sơn mắt mèo
Nem xứ Lạng, gió sương quan ải
Ngựa đi, vó chuyển rung trời đất
Núi giật mình thức giấc
Biên ải hùng quan
Đồi núi trùng trùng điệp điệp
Bao anh hùng hào kiệt
Nằm lại dưới sao sương.

Đây sa trường
Nghìn năm dựng nước
Xương xây thành núi
Máu đỏ đất thiêng

Ta cúi đầu trước núi, trước sông
Mang mang lòng cảm khái
Biên ải
Bạt ngàn cỏ xanh
Lòng buốt lạnh
Mỗi thước đất biên cương
Hoa cỏ cũng hồn thiêng sông núi.

Này các ngươi hãy nhớ
Đất này xây xương
Đá kia tưới máu
Máu Đại Việt vì quốc gia Đại Việt
Lũ giặc Tàu lòng lang dạ thú
Hồn tha hương nấc nở đầm đìa
Muôn năm không thể
Tìm về đất Bắc
Cam phận đất khách lưu lạc
Xác xơ ma đói.

Chiều biên giới
Ta đi, dựng chân tóc
Lòng dùng dằng, chân không nỡ bước
Mảnh đất này la liệt xác cha ông!