Thơ của nhiều tác giả

302

TRẦN THỊ NHUNG

Giấu đêm

Tiếng thở dài nàng Bân
Vụng về đánh rơi cuộn len bên ô cửa
Lăn tròn bóng đêm
Tím màu thương nhớ
Giày vò canh.

Phút lặng lẽ tựa mình lên chiếc bóng của anh
Đối diện với tuổi xanh đang hằn dần nếp đỏ
Có phải
Còn yêu là còn trẻ
Còn mưa bụi là còn non xuân?

Giấu thổn thức của mỏng mảnh trái tim
Che sợi yêu bé bỏng
Bỏ mặc ngày phơi tình đến say nắng
Ngoảnh mặt với tâm khảm đêm dài
Trốn chạy cùng ngọt ngào tiếng trăng.

Trốn vào nghẹn ngào mây
Và tình yêu đã trừng phạt em.

Nhớ mỗi ngày lại nhiều hơn
Tiếng thở dài nàng Bân giày vò em
từng chiều đan áo
Ngoài sông quê, anh trở mình cho bông gạo
Đêm thổn thức xuân thì
Thắm đỏ một lời yêu.

 

NGUYỄN HỮU BÀI

Phương Viên

Cha dạy học Phương Viên(*)
Núm nhau con để lại,
Chào đời đêm rét hại,
Đồi trầu cành trụi trơ…

Ngày chiến tranh chống Mỹ
Lên coi thi Chợ Đồn,
Leo đồi tìm nơi cũ,
Bâng khuâng một mình con…

Trưa vắng nghe lua(**) hú,
Rượu men lá bạn mời
Trường hay rừng cổ thụ,
Nhớ xưa thành chơi vơi…

Cha về theo tiên tổ,
Trò ngày ấy theo Thầy
Phương Viên ơi, đâu thấy,
Tiếng khóc và vòng tay…

 

 

NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Còn lại

Mưa thì hôn khẽ vào hoa
Sông thì chảy khẽ vào ta mất rồi
Đường chông gai, bao kiếp người
Mặt trời đỏ ở trên trời quá xa
Bùn lầy ở dưới chân ta
Nối trời – đất bởi câu ca lòng mình
Hai chân chọn lối nhục – vinh
Hai vai… may – rủi… thình lình… gió qua
Dại – khôn, hai mắt vỡ òa
Không câm! Không nói có là người câm?
Thương ai chỉ dám thương thầm
Dù đau, dù tiếc, ngấm ngầm rồi thôi
Sông làm lở, sông lại bồi
Hồn lở gần hết, còn lời nghĩa nhân.

 

TRẦN ĐÌNH VINH

Hoa cải

Hoa cải sắc vàng theo lối nhỏ
Áo em cúc bạc lóa nương chiều
Bếp Mường đỏ lửa ngày trở rét
Kèn lá gọi mời vọng tiếng yêu

Lộ trình tìm quặng anh về bản
Chín bậc cầu thang ấm chân người
Rượu cần cha ủ vừa độ chín
Xôi màu mẹ bọc lá sen tươi

Vít cần thỏ thẻ “Mình say nhé”
Lời em rơi nhẹ xuống vai mềm
Mơ màng nghe phía rừng xa ấy
Tiếng nai tìm bạn ấm trời đêm.

Đường đi mòn đá bao dốc núi
Mường em hoa cải vẫn nở vàng
Theo chồng em đến nơi mường lạ
Hoa buồn rụng kín bóng chiều hôm.

 

HỒ TRIỆU SƠN

Ngày mới

Cởi bỏ bộ quần áo cũ
giặt đi những bụi bẩn
tháng ngày lam lũ
vui như em bé chân trần chạy trên cỏ non

Một ngày thấy mình rất khác
muốn cười muốn hát
muốn gặp gỡ bạn bè
muốn tin nhắn gửi người thương…

Nghe tiếng khẽ cười của bông hoa
ngoài ban công đang nở
chợt muốn nhảy lên
muốn hét to lên
bởi những điều vừa mới nhận ra
vừa mới biết:
Nhân Nghĩa ở đời chưa bao giờ hết
Cái Đẹp cuộc đời vẫn hiển hiện bên ta!
em bé tung tăng trên cỏ
hoa khe khẽ nở ngoài kia…
Mùa Xuân về bên cửa sổ
mở mắt tâm hồn ta nhé
để biết cởi lòng
để biết sẻ chia!

 

TÔ HOÀN

Đêm với người chăn tằm

Xa đồng xa đất bao năm
Nay về lại được chăn tằm cùng em

Tay em trải lá dâu mềm
Tay tôi thừa thãi. Ngọn đèn gió lay
Việc đồng việc bãi đầy tay
Việc nhà, việc xóm hao gày dáng em

Tằm ăn như tiếng mưa êm
Em tất bật để cây đèn chong chong
Bao đêm dài ai thấu không
Mình em quay chục nong tằm, mình em

Tay tôi lóng ngóng cây đèn
Đến với em chẳng giúp em được gì
Ngoài kia mòn bóng trăng đi
Ngoài kia sông nước thầm thì đầy vơi.

Trên nong tằm đã ngủ rồi
Còn em thức với tôi ngồi se tơ.

 

ĐINH NGỌC DIỆP

Không đề

Muốn, không muốn – ai cũng vào giấc ngủ
Giấu nụ cười dưới gối ủ bình minh
Nửa Trái Đất chi chít sao thao thức
Thắp đêm đen nhấp nháy yên bình.

Lặng lẽ rạch trời… có vì sao vụt cháy
Lại thương người một kiếp rụng rơi
Nửa Trái Đất khóc ngôi sao dưới cỏ
Nửa bên kia bật tia lửa Mặt Trời…

 

NGUYỄN MINH TRỌNG

Bức tranh quê

Cảm ơn vạt nắng vô tình,
ngọn gió hoang dẫn chúng mình vào tranh

ráng chiều lồng bóng em, anh…
ve ngân cuối vụ cháy thành tình ca

Ngỡ như tất thảy một nhà
tháng năm chung gánh
dặm xa nên gần

Mắt người ôm cả nhân gian
thiêu tro cay đắng
ươm mầm tin xanh

Mặc ai vẽ những ảo hình
lời tim là phía chúng mình chung tay!

Nắng nhòa vẽ tóc vào mây
mắt cùng vẽ cánh vạc lay tím chiều…

Khắc vào quê nét tin yêu!

 

MAI THẮNG

Chồi biếc mới nhú.
Lá già đã rụng.
Những chiếc lá xanh sậm gió sương.
Nhường cành
Cho mầm, cho nụ…
Cây nhắc nhở
Những điều sâu xa!

Mưa đêm
Có phải hạt nước đã qua
Một chu trình trọn vẹn?

Buông bỏ
Không tham lam vướng bận…
Những thứ ngoài thân
Trả lại cho trời.
Khi về với đất thảnh thơi.
Mùa xuân mới đến
Rạng cười
An nhiên!