Thơ của Kazi Nazrul Islam

624

Kazi Nazrul Islam, người gốc Bangladesh, sinh ngày 25/05/1899 tại quận Burdwan, bang Tây Bengan, Ấn Độ. Sinh ra trong một gia đình Hồi giáo nghèo, ngay từ nhỏ Nazrul đã được giáo dục để trở thành một giáo sĩ nhưng rồi ông đã bỏ dở và gia nhập quân đội. Sau khi dời quân ngũ, ông đi làm báo tại Calcutta và tham gia vào phong trào cách mạng giải phóng Ấn Độ khỏi ách thống trị của người Anh.
Trong sự nghiệp sáng tác của mình, Kazi Nazrul Islam thường viết truyện ngắn, tiểu thuyết, và sáng tác nhạc, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là thơ, trong đó ông cũng là người đi tiên phong trong những hình thức thể hiện mới. Những tác phẩm của ông chủ yếu được viết về các đề tài tình yêu, tự do, cách mạng… cũng như phản đối mạnh mẽ sự cố chấp, kể cả trong tôn giáo và văn hóa truyền thống. Nổi bật trong số đó là các tác phẩm như “The Rebel” (Nổi loạn), “The Song of Destruction” (Bài ca về sự tàn phá). v.v…
Kazi Nazrul Islam được coi là nhà thơ viết bằng tiếng Bengali nổi tiếng chỉ sau Tagore. Ông được nước Bangladesh tôn vinh là nhà thơ quốc gia (national poet) của nước này. Năm 1972, nhận lời mời của Chính phủ Bangladesh, Kazi Nazrul Islam và gia đình chuyển tới định cư ở thủ đô Dhaka, cũng là nơi ông qua đời bốn năm sau đó vào ngày 27/08/1976.

Hãy đến lặng thầm như vầng trăng

Ơi này, tình yêu của tôi
Hãy âm thầm đến vào hồi nửa đêm
Như ánh trăng lướt bên thềm
Với cái chạm nhẹ riêng em bồi hồi
Mang đến cho đôi mắt tôi
Ngọt lành những giấc mơ vui bên người
Ôi, tình yêu của tôi ơi
Đã không trở lại nữa rồi hỡi em
Tôi muốn mở toang cánh rèm
Cho tình lại đến êm đềm tim tôi
Và bao nhung nhớ đầy vơi
Sẽ luôn còn mãi trong tôi ngọt ngào
Tình yêu ơi, đến đi nào
Như mùi hương thoảng ngạt ngào của hoa
Đong đưa như gió chiều tà
Hát lời đưa tiễn nhạt nhòa tên tôi
Như chim hoang bị bỏ rơi
Trong đêm tiếng hót chơi vơi gọi tình
Đến như giọt lệ lung linh
Chảy trong đôi mắt khóc tình của tôi
Như tiếng sáo nhẹ cất lời
Thì thầm giai điệu tuyệt vời bên tai
Đến như tình đã xa bay
Như cuộc tình đã mất này của tôi

Ơi này, tình của tôi ơi
Sẽ còn đau mãi đời đời trong tim.

Hẹn gặp ở kiếp sau!

Ta gặp lại ở kiếp sau em nhé
Còn bây giờ xin em hãy quên anh
Hãy quên anh bằng tiếng cười hiền lành
Và quên cả những lời anh chưa nói

Em hãy cứ lặng yên và từ chối
Ngoảnh mặt khi anh dâng hiến tình yêu
Hãy vờ làm tổn thương anh thật nhiều
Nếu em thấy anh vẫn hoài van vỉ

Giấc mơ đã vỡ từ đây rồi nhỉ
Nụ mầm đêm héo rũ trước bình minh
Tim héo khô khi bay hết hương tình
Phấn hoa cũng dậy lên hương vị độc.

Trong chia cách tim nhói đau thổn thức
Không cùng nhau, thôi ta hãy lìa xa
Nhưng suối tình có bao giờ khô cạn
Trong vườn đời, nhớ tìm đến tim ta.

Trần Hồng Giang (dịch)