Đào hoa thần

627

Truyện ngắn. Phạm Thanh Thúy

VNTN – Paul thúc con ngựa tía phi xuống chân đồi. Một ngôi nhà sàn nhỏ nằm nép vào vách núi, dưới gốc một cây đa to và lòng suối cạn lổng chổng đá cuội. Đám lính nai nịt gọn gàng, vũ khí tắp lự bị hắn bỏ lại sau vài bước. Đoàn quân nhỏ rầm rập đổ bộ xuống ngôi nhà. Đến gốc đa, Paul dừng ngựa, và bằng một cái nhón chân nhẹ, hắn nhảy xuống khoảng sân trống trải. Một cơn gió mạnh và buốt từ trên núi ào xuống. Paul ngửa cổ nhìn bầu trời xám ngoét. Những người trong bản nói năm nay mùa đông đến sớm, và khắc nghiệt. Mới ba ngày rét đậm mà cỏ ven bờ suối dưới chân đồi đã xuất hiện những mảng băng trong suốt, buốt giá, vỡ rụm dưới bàn chân. Paul vốc một nắm băng mỏng tang trên tay, lắc đầu, khẽ mỉm cười. Lạnh thế này ở nước Pháp quê hương hắn không phải là vấn đề ghê gớm, nhưng ở xứ An Nam này thì khác. Người và gia súc sẽ chết rất nhiều, và chẳng loài hoa nào kịp nở khi mùa xuân đến, trừ loài hoa ấy.
Paul hất tay ra hiệu, hai tên lính bồng súng lao thẳng lên nhà sàn. Paul biết Dí đang đợi hắn, dù nàng bất ngờ, thay vì cho lính xuống đón nàng, thì hắn đích thân tìm đến. Paul đủng đỉnh bước vào ngôi nhà đã được báo hiệu an toàn. Dí đang ngồi bên đống lửa. Cạnh nàng, một lão già râu tóc trắng phau. Đó là lão Phạ, một thầy cúng uy tín của Hồng Chu. Lão già nhìn hắn trừng trừng. Không đợi Paul ra lệnh, hai tên lính tóm hai tay lão lôi sềnh sệch vào xó nhà. Gã thanh niên đang ngủ ở đó cũng bị dựng dậy.
Paul chắp tay sau lưng, đủng đỉnh gõ giày cồm cộp trên sàn nhà. Một tên lính dí súng vào đầu gã thanh niên ngái ngủ, con trai lão Phạ, cũng là chồng Dí. Y biết ý, lồm cồm bò dậy, thêm củi và thổi bếp lửa cháy hừng hực. Paul dang tay chân cho Dí cởi thắt lưng, áo và quần. Đống lửa bùng lên rừng rực, nhưng hơi nóng chỉ phả ra đến cửa là khựng lại. Paul vừa để Dí cởi áo, vừa cúi xuống hôn một cách tham lam như ăn thịt Dí, rồi thình lình đổ ập lên người Dí, váy Dí hất tung, phơi hai đùi trắng nõn. Cả ngôi nhà bé nhỏ rung bần bật. Bất ngờ, một tiếng trẻ con khóc thét lên. Paul giật mình. Đứa trẻ con trai Dí. Nó đang ngủ, và cái sàn nhà rung sầm sập đã khiến nó tỉnh giấc. Lão Phạ đang bị hai tên lính giữ chặt. Đôi mắt lão hầm hập lửa, chỉ tiếc không còn chiếc răng nào, nếu không, lão đã mím môi đến bật máu.
Bên ngoài, bầu trời xám xịt và nặng trĩu. Mùa đông khắc nghiệt chưa từng thấy đang gặm mòn Hồng Chu.
Xong chuyện, Paul ôm Dí ngồi nhìn lão Phạ vẫn còn chưa hết kinh hoàng, đờ đẫn. Chuyện gì Paul muốn đã diễn ra trong mắt lão rồi đấy. Nếu lão không muốn tiếp tục phải chứng kiến cảnh con dâu và Paul mây mưa trước mặt, thì chọn một ngày đẹp trời, đích thân lão đưa Paul vào Ang Đước.
Paul ba mươi hai tuổi, cao mét chín mươi, và rất đẹp trai. Paul đẹp, nhưng điều đó không phải là lý do để hắn thăng tiến trong binh nghiệp. Với tướng lĩnh, danh vọng chỉ có thể được xây trên những bộ xương khô mà thôi. Vừa chân ướt chân ráo đến Hà Nội, Paul đã suýt bị Việt Minh ám sát. Vì việc chết hụt ấy, Paul quyết truy đến cùng những kẻ dám rắp tâm cướp đoạt mạng sống của mình, cho dù chúng có lẩn trốn đến tận nơi thâm sơn cùng cốc đi chăng nữa.
Paul không biết chính xác địa phận hắn cai quản kéo dài đến đâu, chỉ biết rằng bên kia ngọn núi cao tưởng chừng không bao giờ thấy ngọn là biên giới. Đó là nơi xa xôi nhất, cũng là nơi chứa nhiều hiểm họa nhất. Những tên du kích nguy hiểm nhất đối với an ninh quốc gia đang núp mình trong đó. Vào một ngày nào đó, chính hắn sẽ chỉ huy đội quân tinh nhuệ phạt cây băng rừng, dồn chúng đến đường cùng, hắn sẽ ra lệnh cho những tên lính trung thành, hoặc chính hắn sẽ chặt đầu chúng treo trên ngọn những cây pơmu trước cổng đồn.
Đồn Hồng Chu nằm sâu nhất trong hệ thống đồn bốt ở Sa Phủ, nơi mà căn cứ quân Pháp dày đặc. Nơi heo hút nhất, nếu có bị Việt Minh tấn công thì khó thoát hiểm nhất, nhưng bù lại, phong cảnh thiên nhiên nơi này rất hữu tình. Paul đặt chân đến Hồng Chu vào mùa xuân năm trước. Khi ấy hoa đào rừng nở hồng rực các thung lũng, và chim chóc vang ca, suối trong gió mát, thiên nhiên thơ mộng, tuyệt đẹp như chưa hề nhuốm máu chiến chinh. Paul say mê luôn vẻ đẹp thiên nhiên xứ này, và không chỉ thế, đàn bà nơi đây tóc đen nhánh, da trắng nõn, lúc nào cũng ngập ngụa trong hưng phấn dục tình. Paul nghe nói sở dĩ con gái vùng này đẹp và giỏi tình dục chính là vì dân chúng thờ một loài hoa đào. Loài này mọc sâu trong núi, không phải năm nào đến mùa xuân cũng rộ hoa, nếu năm nào hoa nở rộ, thì năm ấy con gái con trai giao hoan sẽ sinh ra những ngọc nữ tiên đồng, gái thì nhan sắc, trai thì tài giỏi. Và chỉ khi nào mùa đông khắc nghiệt đến nỗi băng giá bao phủ, thì loài hoa ấy mới rộ nở.
Paul đến Hồng Chu đã sắp trọn một mùa xuân, đã chiếm đoạt thể xác biết bao đàn bà xứ này, nhất là Dí, và càng chìm đắm trong hoan lạc, hắn càng mê truyền thuyết đào hoa thần. Cô gái nào được Đào hoa thần độ trong năm sẽ trở thành người đàn bà khiến tất cả đàn ông đều khao khát. Và càng say đắm Dí, Paul càng khao khát được diện kiến thần hoa ở xứ sở thần hoa một lần. Nhất định phải một lần.

Dân Hồng Chu cho Paul biết lão Phạ, bố chồng Dí hằng năm đều dẫn người vào Ang Đước rước một cành hoa đào đẹp nhất về cúng dâng vào năm mới. Cầu cho nước suối quanh năm mát trong, cầu cho lúa ngô đầy bồ, cầu cho người già trẻ con mạnh khỏe, đàn ông đàn bà không ngừng sinh sôi. Những nghi lễ này chỉ có lão hiểu và thực hiện. Nhưng khi Paul cho gọi lão Phạ lên đồn để bày tỏ mong muốn được tham gia lễ rước đào hoa thần, lão thẳng thừng từ chối, nói nghi lễ chỉ thiêng khi người Hồng Chu thực hiện, bất cứ dòng máu lạ nào nhúng tay thì khiến đào hoa thần nổi giận, làm cho đàn bà con gái chán ghét chồng con. Paul phá lên cười sằng sặc. Thì ra đào hoa thần chỉ là một trong số các thần được người Hồng Chu thờ mà thôi, vị thần này chính xác là một dâm thần, độ cho đàn bà, khiến đám đàn bà lúc nào cũng hứng tình và khiến đàn ông mê mệt. Nhưng dù gì, đàn ông cũng không thể sống thiếu đàn bà. Và vị nữ thần hoa này nếu nổi giận sẽ gây họa khôn lường. Chính vì thế mà Paul càng tò mò, thích thú. Và nếu lão Phạ không chịu, Paul sẽ có cách làm cho lão chịu.
Một buổi sáng đẹp trời, Paul mang theo một tốp lính trang bị vũ khí đầy đủ đi tuần. Đám lính bảo vệ Paul cẩn trọng đến mức không một con ruồi nào dám nghĩ đến chuyện đậu xuống mũ Paul, chứ đừng nói vo ve khiến Paul khó chịu. Thông thường, hắn cưỡi ngựa từ đồn đi xuyên qua con đường hun hút ẩn trong mây mù qua những khe núi tỏa hơi đá lạnh toát lên đỉnh ngọn Hồng Chu, đứng đó dõi mắt về phía mịt mùng biển mây ẩn hiện rồi quay về. Đột nhiên, vào buổi sáng hôm ấy, trước khi hắn quất ngựa quay về thì mây mù tan nhẹ, và dưới ánh sáng huyền dịu của những tia mặt trời, một con đường nhỏ như vừa mọc ra dưới cánh thiên thần. Và một giai điệu réo rắt bỗng đâu vang lên giữa trập trùng thăm thẳm. Con đường dẫn xuống thung lũng cỏ lau trắng xóa, nơi một dòng suối nhỏ đang rầm rì chảy.
Paul ra lệnh cho đám lính đi trước dẫn đường xuống thung lũng.
Tiếng sáo gần dần, con đường càng hút sâu, những tên lính sợ hãi xin quay lại. Nhưng Paul là ai? Một sĩ quan cao cấp của chính phủ bảo hộ, người làm mưa làm gió chốn Hồng Chu này, kẻ mà bất cứ ai nghe danh cũng cứng lưỡi không thốt lên một lời nào, tại sao lại phải chùn bước ở địa bàn mình cai quản chứ.
Bụi lau ôm lấy đám lính cùng chàng sĩ quan đẹp trai, rồi bất đồ dang ra. Trước mặt Paul, một dòng suối đang êm đềm chảy, và trong dòng suối mát lành, một người phụ nữ đang tắm, tiếng sáo réo rắt phát ra từ một mỏm đá, một người đàn ông đang thổi sáo. Paul hình dung những gã Ba Tư thổi sáo dụ rắn uốn lượn. Người phụ nữ trong nước cũng đang uốn éo gợi tình. Paul quất ngựa. Con ngựa tía chồm lên nhắm dòng suối trong veo. Dòng suối sau vài giây hoảng loạn, đã xiết mềm êm ái.
Sau khi chiếm đoạt người phụ nữ, Paul mới biết người đẹp bị câm, và người đàn ông thổi sáo trên mỏm đá chính là chồng nàng.
*
Gió thông thốc thổi trên đỉnh Hồng Chu. Giá rét căm căm. Lão Phạ ngước nhìn bầu trời nặng trĩu tuồng như sắp sập xuống. Thằng bé Nảm như một khúc gỗ lạnh cóng, tím tái. Nó không khóc to được vì đã khóc không ngừng, ngay cả lúc ăn lúc ngủ kể từ buổi sáng giá buốt nó bị đánh thức bởi cái sàn nhà rung sầm sập và một ông gấu lông lá to lừng lững đang chồm lên người mẹ nó. Bây giờ, lão Phạ ôm nó lên đỉnh núi, gió buốt thốc vào tận tim, tận óc, người nó gần như đã đông cứng. Lão Phạ lảm nhảm, Nảm à Nảm, mày không phải là người Hồng Chu ta, mày là con của quỷ. Ta không nuôi mày, ta giết mày để trả thù cho con trai ta, để rửa nhục cho tổ tiên ta!
Siết chặt thằng bé, lão không nhìn nó, nước mắt trào ra vòm má nhăn nheo khô khốc của lão được giây lát đã lạnh buốt. Thằng Nảm dường như cảm nhận cái chết cận kề. Vào giây phút nguy cấp ấy, nó bất ngờ hét to, tiếng hét như vỡ bung từ lồng ngực bé nhỏ. Lão Phạ giật mình. Chính lúc lão định buông tay thì thằng Nảm bằng cách nào đó tuột khỏi tay lão. Kinh hoàng, lão nhận ra Phiên, con trai lão đang ôm thằng Nảm, nước mắt đầm đìa trên gương mặt. Phiên mếu máo, ôm thằng bé đi giật lùi ba bước, rồi lao xuống con đường hun hút cỏ lau.
Phải ngăn thằng Phiên lại. Nó hẳn sẽ bế thằng bé vào sâu Ang Đước. Nếu chúng vào đó, thì Đào hoa thần sẽ trừng phạt. Cả vùng Hồng Chu này sẽ chìm trong máu và lửa mất. Phải ngăn Phiên lại.
Lão Phạ thất thần tụt xuống khỏi rìa đá. Dưới chân lão, chỉ cần nhích thêm một bước là vực sâu thăm thẳm. Một con suối nhỏ chảy trong thung lũng, chỉ cần lội qua nó là gặp một vách đá sừng sững như bức tường trời. Một lối nhỏ chỉ một người chui lọt tạo hóa hữu tình ưu ái ban cho con người. Lọt qua lối nhỏ thông suốt như hang ấy là một thung lũng hoa đào mở ra. Thung đào không quá lớn, nhưng những thân đào cổ thụ, mốc thếch nở bông hoa năm cánh đơn dày, to như một đồng xu và đỏ thắm như máu. Đó là nơi Đào hoa thần ngự. Chưa ai ngoài những người già uy tín và những nam nữ thanh niên ưu tú nhất ở Hồng Chu này được phép vào Ang Đước để rước thần hoa về dâng cúng cho dịp năm mới. Nếu bất kỳ ai không được phép mà bước vào rừng thiêng ấy sẽ bị thần hoa trừng phạt, gây nạn binh đao máu lửa.
Năm nay, mùa đông mới chớm mà khắc nghiệt. Cái đồn quan Pháp mọc lên ở Hồng Chu đã gần một năm. Tên Paul cao lớn đẹp trai xuất hiện, tất cả đàn bà con gái trong bản đều bị hắn hãm hiếp. Đàn bà bị hãm hiếp, đàn ông phải phục dịch săn thú rừng cho đồn. Họ còn bị dồn vào rừng sâu, tìm bắt về những người đàn ông lạ. Paul ra lệnh hạ sát những người lạ bị bắt ấy và treo đầu họ lên những cây pơmu trước cổng đồn. Không khí tang tóc đau khổ bao trùm. Chỉ có thiên nhiên vẫn lộng lẫy đẹp, như đứng ngoài những khổ đau hạnh phúc của con người.
Lão Phạ đuổi theo cha con Phiên đến chân dòng suối thì dừng lại. Phiên ôm con, đứng gần cửa hang thông vào Ang Đước. Mặc dù khuôn mặt đờ đẫn, nhưng cái cách nó ôm thằng con đứng đó ý chừng thách thức, rằng cha đừng tiến thêm nữa, nếu không nó sẽ xâm nhập Ang Đước và làm cho Đào hoa thần nổi giận. Lúc này hẳn đào hoa thần đang ngủ, chuẩn bị cho mùa xuân bung nở.
Lão Phạ đờ người vì đau xót. Nơi này, vào một mùa xuân, lão và Phiên, con trai lão đi hái lá thuốc trên núi về, gặp một người đàn bà trẻ rách rưới đang lả bên một tảng đá ven suối. Cha con lão đem ả về cứu sống, rồi thằng Phiên đòi cưới ả làm vợ, dù ả rất đẹp, nhưng câm, không bao giờ nói một lời nào, không biết từ nơi nào lưu lạc đến.
Phiên có cô vợ đẹp bị câm, nhưng hạnh phúc vô cùng, suốt ngày gã thổi sáo, bảo gì cũng làm theo. Rồi vợ chồng Phiên sinh được một đứa con trai, đặt tên là Nảm.
Buổi sáng mây mù bất chợt tan biến ấy, Dí đang tắm trong suối, trên bờ, Phiên thổi sáo réo rắt, bất ngờ một tốp lính súng ống tua tủa xuất hiện, nói cười hô hố, và tên chỉ huy của chúng cao to lông lá đã trắng trợn hãm hiếp Dí ngay trước mặt Phiên. Dí không hề chống cự, mà rất nhanh nhập cuộc với hắn. Xong cuộc hãm hiếp ăn ý, tên quan tây định giết Phiên, nhưng Dí nũng nịu ra chiều xin tha. Từ đó hắn thường đòi vợ chồng Phiên lên đồn, vợ thì cùng hắn làm tình, còn Phiên thì phục dịch xoa bóp thuốc thang cho hắn. Phiên là con trai thầy lang nổi tiếng khắp Hồng Chu, và tương lai sẽ thành thầy thuốc giỏi. Chỉ có một vấn đề, từ buổi sáng bên suối, chứng kiến tên quan tây hiếp vợ ấy, Phiên từ một chàng trai hiền lành đã biến thành ngớ ngẩn. Phiên làm theo mọi mệnh lệnh như một cái máy.
Bây giờ, Phiên, bằng bản năng của người cha đang nhất quyết bảo vệ con mình. Thằng bé đã thôi khóc, nép chặt vào người cha. Có thể bản năng đã cứu sống nó trước khi bị ông nội ném xuống vực tế thần, và cũng bản năng, nó cảm nhận được sự bảo vệ và tự vệ. Nó thôi khóc, nhìn ông nội bên kia bờ suối. Những vụn băng mỏng dính rụm vỡ dưới bước chân cha nó đang tiến về phía ông nội đang bất động như cái cây khô trong rừng.
Mùa xuân sắp đến. Cái rét khắc nghiệt và kéo dài của mùa đông đã khiến Hồng Chu trở nên khô khốc, xác xơ. Những cây đào ven những con suối còn trơ nụ, chưa hề có dấu hiệu bung nở, dầu những ngày năm mới đang đến rất gần. Mùa đông, những vụ tấn công lẻ tẻ của Việt Minh vào đồn Hồng Chu không những không giết được Paul mà càng khiến cho hậu quả thêm nặng nề. Nhiều người đã bị treo đầu trên cây pơmu, phần lớn là những người lạ, một vài gã đàn ông Hồng Chu cũng phơi đầu trên đó, vì tội chống đối không để vợ và con gái lên đồn phục dịch Paul và đám lính.

Số đông còn lại theo lệnh Paul đi săn thú dâng đồn bỗng dưng biến mất trong những cánh rừng thăm thẳm.
Lễ vào Ang Đước đang đến gần, nhưng ngoài lão Phạ, thanh niên Hồng Chu chẳng còn mấy người xứng đáng được chọn lựa. Paul không quan tâm. Hắn biết những vị thần mà dân Hồng Chu thờ hoàn toàn không có thật, và vì thế, việc xâm phạm chẳng hại gì. Nhưng dù đào hoa dâm thần không có thật, thì vì niềm tin ấy mà những cô gái Hồng Chu đã tin tưởng và dâng hiến cho Paul hết mình. Và trên hết, Paul tin vẻ đẹp của rừng hoa đào tự nhiên trong Ang Đước là có. Những cây đào ngàn tuổi, cổ thụ và hưởng trọn tinh hoa thanh khiết của đất trời ấy sẽ bung nở rực rỡ nhất vào chính thời điểm này, khi nó được cả một mùa đông khắc nghiệt chuẩn bị.
Lão Phạ nhìn con dâu háo hức cùng Paul và đoàn rước thần hoa vào Ang Đước mà não nề. Con trai lão vì ả mà trở nên ngơ ngác, cháu nội lão vì ả mà suýt nữa bị chính lão giết vì quá đau xót. Lão căm ghét việc mình đã cứu ả năm xưa đến nỗi không muốn sống nữa, nhưng chính lúc nhìn Phiên bế con dọa vào Ang Đước khiến lão chợt bừng tỉnh. Paul muốn vào Ang Đước, lão sẽ đồng ý, và sẽ khiến hắn chết rục ở đó. Và từ sâu thẳm, lão trở nên căm ghét Đào hoa thần. Tai họa của gia đình lão cũng từ thần hoa mà ra. Nếu con dâu lão không được thần hoa độ trì, lão đã không phải nhìn cảnh con trai lão trở nên ngớ ngẩn như bây giờ, và cháu nội lão sẽ không suýt bị lão giết.
Đoàn rước hoa đã sẵn sàng. Lão Phạ điều hành nghi lễ trong tâm trạng rối bời, đến nỗi hai lần lóng ngóng suýt làm hỏng. Lão cố tránh ánh mắt các cụ già Hồng Chu.
Đoàn rước hoa cùng đám lính bảo vệ Paul men theo con đường cỏ lau từ đỉnh Hồng Chu xuống thung lũng. Trước con suối cạn, lão Phạ ra hiệu cho mọi người dừng lại, chỉ lão, Dí và Paul được vào. Đám lính chĩa súng vào lão, nhưng Paul giơ tay ngăn lại. Y mỉm cười. Trước một thiên nhiên lộng lẫy sắp mở ra trước mặt, việc rầm rập bảo vệ đã không còn cần thiết. Ngước nhìn vách đá sừng sững như tường trời, Paul hít một hơi dài vào sâu lồng ngực, rồi nghiêng người, theo lão Phạ và Dí chui vào cái khe nhỏ để vào Ang Đước. Paul khá chật vật vì hắn cao to hơn tất cả người dân Hồng Chu xứ An Nam bé nhỏ này. Đôi lúc Paul tưởng mình sẽ bị kẹp chặt vĩnh viễn ở giữa hai khối đá khổng lồ bất dịch, nhưng lòng ham muốn háo hức đã thôi thúc.
Cả một thung lũng đào hiện ra dưới nắng mùa đông. Tất cả phủ một màu xám bạc. Paul sững sờ vì…thất vọng. Tại sao lại thế này? Đây là mùa đông khắc nghiệt nhất, lẽ ra hoa đào phải nở rộ nhất, vì nếu nó cũng bị mùa đông làm cho thui chột, thì nó cũng chỉ là một thứ hoa đào bình thường, có đáng gì mà huyền thoại hóa cơ chứ.
Lão Phạ liếc nhìn Paul, mũi dao tẩm độc nóng ran trong lòng bàn tay lão. Tên thực dân to lớn này sẽ chết khi lưỡi dao tẩm độc cắm ngập vào bụng hắn. Nhưng hắn là một kẻ khôn ngoan, luôn không để cho lão Phạ có cơ hội đi bên cạnh hay phía sau và luôn giữ một khoảng cách nhất định ở phía trước, đúng nghĩa một người dẫn đường. Con cáo già này đã được đào tạo để sống sót hoàn hảo chốn viễn chinh, nên chẳng dễ gì giết hắn nếu tìm được một cơ hội thuận tiện.
Paul lệnh cho lão Phạ dẫn hắn đi vào sâu trong rừng đào. Hắn vẫn hy vọng được thấy loài hoa này nở vào một dịp hiếm hoi như thế này. Những cây đào cổ thụ thân mốc trắng hoặc phủ rêu chĩa những cành khẳng khiu như những cánh tay quỷ. Nhưng lạ chưa, những nụ hoa to như hạt ngô đang ngậm miệng dưới lớp vỏ ngoài xám bạc dường như sắp bung nở. Có vẻ chúng nhất loạt đợi chờ một khoảnh khắc nào đó, như một tiếng chuông ngân của đất trời. Trái tim Paul đập mạnh trong vòm ngực. Không. Đây đúng là những cây đào tuyệt vời. Chúng sẽ bung xòe những cánh hoa đỏ thắm, chỉ là hắn đến chưa đúng lúc mà thôi.
Nắng chan vàng rực rỡ, ba người tiến sâu vào thung đào. Một làn gió lạnh lao xao thổi. Con dao dùng để cắt một cành đào lễ như đang bị nung nóng trong bàn tay xương xẩu, khô khốc của lão Phạ. Không. Lão phải giết tên dâm tặc này, nếu chần chừ thì sẽ mãi mãi muộn màng. Rồi hắn sẽ tiếp tục xâm hại cả thung đào thiêng, hắn sẽ tiếp tục hãm hiếp đám đàn bà con gái, và giết, và bắt đám đàn ông Hồng Chu phục dịch. Lão phải giết hắn.
Một cơn gió lạnh khác lại tràn vào thung lũng, như đợi chờ, như thúc giục, thách thức. Lão dừng chân, lắng tai nghe tiếng sột soạt của tà áo, của bước chân Paul cùng đứa con dâu lăng loàn của lão. Thình lình, một tiếng động mạnh như tiếng thốt. Lão Phạ nghe tim mình thúc nhanh. Cơ hội đã đến. Lão quay ngoắt lại, con dao xiết bỏng trong bàn tay nắm chặt của lão.
Trước mắt lão, Paul đang quỳ gập xuống đất. Đôi mắt xanh biếc của hắn trừng trừng nhìn cả thung lũng đào hoa đang xôn xao trong gió. Môi Paul mím chặt, rồi từ từ, hắn gục xuống, đập mặt lên nền đá xanh rêu trơn nhẫy.
Dí rút con dao từ lưng Paul. Nước mắt đầm chan trên khuôn mặt xinh đẹp. Môi cô run bần bật. Bàn tay nắm chặt chuôi con dao đã thúc sâu vào lưng tên quan tây dâm đãng và độc ác.
Cánh tay giơ con dao của lão Phạ cứng đơ. Con dao dời tay lão, buông xuống nền đá một tiếng khô khốc. Từ phía sau Dí, Phiên – con trai lão Phạ bế đứa con trai nhỏ và ba người đàn ông lạ chạy lại. Khuôn mặt ngơ ngác đần độn của Phiên biến mất, trở lại Phiên hiền lành và say đắm như ngày nào. Dí ôm chặt chồng con và khóc nấc.
Một cơn gió lớn từ trên vách núi ào ào dội xuống, cả rừng đào rùng mình, và rồi, như cùng trong một tiếng chuông ngân, tất cả những cánh hoa đào ngậm chặt trong cái vỏ xám bạc nhất loạt bung nở. Phút chốc, rừng hoa nhuộm màu xám bạc của thung lũng thành màu đỏ thắm.