Thơ của nhiều tác giả

951

TRẦN VĂN THIÊN

Quê nội

Quê nội xanh ngát rừng cọ non
Suối nguồn ấp ôm đồng cỏ biếc
Que củi khô con nhóm lửa mùa đông
Ngọn lửa liu riu cháy mãi trong giấc mơ
Khen khét vị nắng cũ
Sưởi ấm vần thơ nhuộm khói chiều…

Bóng tối lưng chừng
Bầy muỗi vo ve gọi đêm về mái rạ
Cây đèn dầu nội thắp in ký ức guộc gầy
Con ôm giấc mộng bước vào trời cổ tích
Tiếng nội thâm trầm mưa nắng
Hương dầu gió lặng lẽ ướp vào trăng…

Quê nội ngày về nhặt nụ cười lem lấm
Nhặt tiếng chim hoang “bắt cô trói cột”
Con chân đất lội cánh đồng ký ức
Mùa này hạt nhớ trổ bông
Thương triền đê lở vắt ngang chiều…

Phố thị chênh chao
Quên sao được mùi dầu gió nồng cay
Chiếc quạt mo cau lấm màu tro sờn cũ
Bàng bạc tóc sương suốt một đời vần vũ
Nội cười móm mém đón con về…

ĐẶNG HOÀNG THÁM

Apsara

Em từ vách đá hiện ra
Ngàn năm cát bụi ngọc ngà tuyết sương
Bỗng nghe thoang thoảng trầm hương
Từ trong hoang phế du dương tiếng người

…Mươi cô tiên nữ tuyệt vời
Vui ca múa hát nói cười thơ ngây
Chim trời như ngẩn ngơ bay
Suối miên man chảy rừng cây mơ màng

Tuyết sơn – những ngọn đồi hoang
Gọi sinh phồn thực cho chàng về ta
Đêm say mật ngọt hương hoa
Bình minh tháp cổ sương sa trắng rừng

Apsara đẹp vô ngần
Nàng đi… gởi lại cõi trần cho tôi!

 

NGUYỄN LOAN

Lời từ biệt năm cũ

Từ biệt nhé, một năm đầy ngạo mạn
Đầy những mưu toan tính toán của trời
Gió lạnh, mưa sa, bão bùng, hạn hán
Mùa xuân về đem lại mọi yên vui

Từ biệt nhé, những vần thơ non nớt
Bấy lâu nằm chờ lớn trong ta
Giờ bỗng phổng phao những vẫn thơ trai tráng
Khi xuân về đào nở thắm môi hoa

Từ biệt nhé, nỗi buồn như giếng ngập
Ngày em xa “lũ lụt” phá tim anh
Giờ em về niềm vui đem trả gấp
Bù lại anh hạnh phúc lớn trăm lần…

Từ biệt nhé – xin biệt từ năm cũ
Vui càng vui dù thêm tuổi có già
Em vẫn là em – Thiên thần bé nhỏ
Của đời anh – của những bản tình ca…

 

PHÙNG HẢI YẾN

Đường mây

Chiếc khăn mây
em dệt
vắt ngang núi chiều nay
là đường chân trời gọi tết về
nơi con dốc nhỏ
Trẻ em khúc khích phiên chợ vui
chờ quà năm mới.

Cao nguyên nhuộm sợi màu
dệt nắng lên
Sợi tơ trời rất thắm
đậu nhẹ lên phơi áo nụ đào xuân.

Chúm chím chồi non
bung nở
Điệu khèn bên núi
Réo rắt gọi tình yêu.

Tiếng giã gạo vang vang
Trăng thẫn thờ rọi sáng
Cuối góc sàn
Sơn nữ cất lời ca…

Điệu hát ngân xa
vọng sườn đồi
leo đỉnh núi
Chàng trai yêu ở đâu nghe thấy
về nơi đường mây.

 

NGUYỄN TRỌNG ĐỒNG

Tiếng cồng chiêng mùa xuân

Suối róc rách ngàn năm
Tự bao giờ hóa thanh âm cuộc sống
Đi dọc mùa xuân
Chợt nghe tiếng cuộc đời xao động
Hay tiếng Đăm San thì thầm
Bên nữ thần mặt trời nóng bỏng
Cho ta về với hoang sơ núi rừng
Như về với buôn làng
Chiều nay trời mây trắng…
Như gió ngàn lồng lộng
Thổi cả mùa xuân sang
Ôi mùa xuân tiếng chiêng
Từ đất mà vọng lên
Chạm cả trời xanh
Cả hoa Pơ lang, chim Phí
Hỡi bài ca ngọn gió
Dưới nắng vàng thơm thảo đất quê hương!
Đây mùa xuân vọng tiếng chim rừng
Và tiếng nhà Rông đêm đêm kể khan
Ngỡ tiếng cồng chiêng cùng âm vang hòa điệu
Điệu núi rừng khoác màu áo mới
Như cô gái Ê đê, Ba Na cứ cười nụ mắt huyền…

Tiếng cồng chiêng mùa xuân
Khi đà thấm nắng mưa
Lại hóa thành bất tử
Cho ta làm ngọn gió
Mát ru hồn những Amí, Ama
Những cột mốc thời gian nhạt nhòa
Mà lịch sử chẳng bao giờ gặp lại
Mà đất nước một khoảng trời xanh phơi phới
Gió thổi mây bay tụ hội buôn làng
Mùa xuân này lại rộn tiếng cồng chiêng…