Thơ của nhiều tác giả

851

NHẬT HUY

Đêm ngủ quên trong phòng sách

Đàn chữ bò ra thăm thẳm
Từ những bầu trời chưa bao giờ mở mắt
Hoặc giả bị lãng quên
Đêm ngủ quên trong lặng yên

Con chữ đè ngực
Nức nở sắc màu khác nhau
Im lặng mùi kiếp người trầm mặc
Khóc nấc nên những cuộc đời mãi nằm trong sách
Hoặc giả vĩnh viễn đi vào cõi chẳng ai hay
Kẻ đốt đền và kẻ giả vờ lãng quên
Tiếng đòi nợ không đến tai mặt đá
Kẻ gục dưới chân đền ôm xác chữ
Kẻ thắp nhang bằng mắt đến bao giờ
Kẻ thoát thai từ chân trời cũ
Từ rách nát chui ra.

HOÀNG THỊ HIỀN

Đi qua ngày ba mươi

Đừng hỏi tháng Chạp tuyết trắng hay nắng tràn đồng
Ta vẫn trôi theo những ngày cuối cùng
Tờ lịch hôm qua mỉm cười trước khi ra đi
Giật mình hết vèo một năm
Em ngắm đôi bàn tay
Sao dám bảo chưa có gì?
Đừng hỏi trời cao ngủ quên trên đất cằn
Cỏ lau hắt hiu một triền đá vắng
Thay vì em ước hoa nở trên giấy
Hãy đốt trái tim chảy thành dòng sông
Núi cao cúi soi bụng mình
Ủ chồi non thành hình khi đất vỡ
Tảng đá lở
Bậc thang nối tiếp nhau leo
Vực hun hút
Giò phong lan ung dung treo
Bầy dơi ngơ ngác nhìn
Thấy cửa nhà tim tím
Bèn gọi đêm ba mươi
Em xòe tay đón thêm một tuổi.

 

TRẦN SANG

Giấc mơ trên cánh đồng

chưa bao giờ người quê tôi quên nuôi hy vọng trên cánh đồng
mặc cho sự lam lũ như thói quen chịu đựng
đất đai của ông bà
sống với đất
chết về với đất
dù trên vai mang nhiều gánh nặng
điệp khúc vĩnh hằng:
Thất Mùa – Rớt Giá…

con đỉa đeo bám vào giấc mơ
hoảng loạn
những giọt nước mắt say ngủ lăn dài trên má
như những giọt mồ hôi rớt xuống cánh đồng
thấm
vào đất
vào mùa màng
vào cây trái
vào hạt gạo
vào số phận người quê tôi

khuôn mặt nám đen
nụ cười trắng tươi hoa sứ
chân thật đến tận cùng
sống với đất đến tận cùng
và cũng thấm những nỗi đau đến tận cùng…

có ánh sao đêm rất lạ
rơi vào giấc mơ mang màu phù sa
mang niềm hy vọng
mùa màng bội thu

trên cánh đồng
có một giấc mơ trong sáng đến tận cùng…

TRẦN TÍN

Dạ khúc lãng quên

tôi có một dạ khúc
dạ khúc lãng quên
ngân nga bằng âm vọng đứt quãng của tuổi trẻ
người ta ví thanh xuân như cơn mưa rào
nhưng đâu đó vẫn ầm ào thác lũ
dạ khúc
choàng áo vàng rực của mặt trời sững nắng
sao đau bặt buồn qua nốt ngấn hoàng hôn
cũng tình tự bao mùa xuân ửng mọng
lại phảng phất lam khói đồng ai củi lửa hong lên
dạ khúc
hôm nay xanh rêu màu lam lũ
rạ rơm nướng mình theo cánh bướm chao nghiêng
dạ khúc với đêm
nhọc nhòa nấc nghẹn
rồi lại mủi lòng ngồi khỏa nước nhớ sông
dạ khúc đa mang
dạ khúc miên trường
mang nỗi nhớ thiên di
qua đồng chiều
ngập ngừng rơi ráng nắng
qua đất hạn
soi bóng nứt vết chân
qua gang tay
bỗng nhớ ngày nhớ tháng
rồi
mình có là mình trong dạ khúc
dạ khúc man di
dạ khúc không hé nửa lời
mà đau đến bên bồi bên lở
dạ khúc đưa nôi
dạ khúc thập tự
dạ khúc gục đầu tạ lỗi với mông mênh.

 

TRẦN QUỐC TOÀN

Giấc mơ giao mùa

Tóc tôi nằm ngủ gục trên gác sách
Chiếc sừng bò bỏ phế trong hộp bánh quy
Tôi nghe
Con nhện ru con bằng giọt tơ vò
Điếu thuốc thức dậy tự đốt cháy chính mình
Hoa nở ngoài vườn và hóa thạch.

Em bé soi mình trong trái tim người mẹ
Mặt trăng nằm trên cây cầu bắc qua bên kia thế giới.

Tôi thấy
Những khuôn mặt đau khổ dần mờ đi
Thay vào đó là những nụ cười ngày hạnh phúc
Những giọt sương ôm lấy cây cỏ cựa mầm sống.

Tôi nhắm mắt để mơ về những ngôi mộ mùa xuân
Có hoa cúc và bánh kẹo
Người về ngồi uống rượu trước bia mộ đời mình
Và nói cảm ơn lòng đất.

Tôi đang chuyển hóa thành một nhành hoa
Trước khi lũ chim bay về
Giấc mơ của tôi đã sang mùa
Vạn vật dần bóc mình
ra khỏi giấc mơ mùa đông lạnh lẽo.

 

HOÀNG ANH TUẤN

Đền Thượng

Tam quan soi bóng Nậm Thi
Chữ nho cột đá nói gì xưa sau
Ngói hài phết nắng đồng thau
Lá đa nghìn mắt nhuộm màu quan âm

Đội mùa xuân chín trên mâm
Mà nghe chim thả nốt trầm giấc trưa
Bậc rêu phủ những dấu mưa
Như hồn Đức Thánh mới vừa qua đây

Nén nhang giăng sợi khói gầy
Tan trong gió ngát làm mây ngang trời
Câu cờn câu xá đầy vơi
Ông hoàng bà chúa rong chơi cõi trần

Giọt chuông rơi ướt mặt sân
Để cho tiếng mõ trượt chân ngã nhào
Ráng chiều khoác áo hoàng bào
Một bông đại trắng rụng vào vô ưu

Bao nhiêu gươm giáo vương triều
Đã thành tro bụi dưới nhiều cỏ hoa
Sương bay lẫn với tóc bà
Bà tôi đội mảnh trăng sa xuống đò…

 

DƯƠNG ĐẠT

Tuổi thơ ngọt lành

Tuổi thơ là tiếng cười giòn
Vang bất chợt giữa chiều đầy nắng
Có ước mơ no gió đứng lặng
Trở trên lưng xanh ngát bầu trời.

Tuổi thơ là trốn tìm đuổi bắt
Quạ cắt nô nhau liệng xuống đồng
Là thơm nồng lúa, ngát hương bông
Mẹ đi đón nước nắng hồng theo chân.

Tuổi thơ vàng rơm rạ đầy sân
Vũ trụ, tàu bay chị dạy em tết
Nắng bừng lên tiếng ve mải miết
Vểnh tai bầy trâu tiếng sáo mục đồng.

Tuổi thơ ngọt lành, ai nhớ với tôi không?

VŨ THỊ HUYỀN TRANG

Xuân đầy

Bầy chim én cắp mùa xuân làm tổ
Chao liệng bay giữa một cánh đồng tơ
Tiếng trẻ thơ phá vỡ tảng sương mờ
Sao chợt thấy mắt người yêu non thế.

Chợ ba mươi làm quăn áo mẹ
Con đường vui đông đủ bước chân người
Nghe nồi bánh sục sôi ngàn tiếng pháo
Mặt em hồng kiêu ngạo trước nàng xuân.

Con kịp về bên bữa cúng tất niên
Thấy bốn mùa đọng đầy vơi mắt mẹ
Bên bàn cờ bố vừa đi một nước
Mùa xuân đầy sau cái chớp mi

Đám mây cuối cùng đuổi nắng đi xa
Đẩy ta lại gần nhau thêm đôi chút
Mầm phúc lộc đội mình lên từ đất
Ngơ ngác chào vạt áo của nàng xuân.