Thơ của nhiều tác giả

337

DƯƠNG VĂN MƯU

Bên dòng thư chị

Lá thư cuối cùng chị viết cho em
Mùi đạn bom lem tờ giấy trắng
Giọt mồ hôi rơi miền chát mặn
Nét chữ hao gầy đong nỗi nhớ mong

Đằng đẵng quê nhà thầy mẹ ngóng trông
Thương con gái xa nhà đi kháng chiến
Bỏ lại sau lưng tình yêu đầu mới chớm
Tuổi thanh xuân gửi theo những chuyến tàu

Thư chị gửi về, sao em thấy nhói đau
Chị bảo rằng: Chiến tranh ngày càng ác liệt
Mong manh lắm sự sống và cái chết
Trước đạn bom vẫn ngẩng cao đầu…

Đêm Noel ấy, Chúa ở đâu?
Để Lưu Xá nhuốm màu khói lửa
Những chị, những anh không còn nữa
Đại đội 915 còn lại bao người?

Trước bia ghi danh, em bỗng nghẹn lời
Gửi vào trang thơ cồn cào thương nhớ
Dưới lớp đất kia là 60 ngôi sao nhỏ
Lấp lánh đêm đêm canh giấc ngủ cho đời…

TRẦN THU HÀ

Mùa hoa dại

Ngày cha kéo lưới vớt bình minh
tóc em còn để chỏm
Lời mẹ miết vào em đốt giá lạnh sương mù
Cánh đồng em đam mê đuổi bắt ngày no gió
Em nưng nức xanh.

Chiến tranh!
Tiếng roi quất vào khuôn mặt em bụm lại.
Chiến tranh nói gì? Khi đạn bom trút xuống
Chiến tranh nói gì? Khi Trường Sơn
phừng phừng lửa cháy
Khi măng rừng củ rừng thay cơm
Khi trận sốt rét rừng trọc tóc

Chiến tranh nói gì?
Ngày em vác cả mùa xuân ra trận.
Những đôi chân không ngủ
khoác vị mặn thời gian
Ngày qua đi nói gì? Tuổi xuân em sưng tấy…
Chiến tranh – tuổi xuân – bóp mềm sự thật.

Em ơi – em ơi sao như điện giật
Chị ngân lên như giây đàn sắp đứt
Chị nhớ loài hoa dại trổ hoa… đã mấy mùa
Em ơi chị đang trổ hoa ngây ngất
Em ơi sao như điện giật,
hai cơ thể sống rung chuông hòa quyện lấy nhau

Chiến tranh – chiến tranh nói gì?
Khi mẹ tìm con dồn mây thành áp thấp
Khi bàn tay bóp mềm sự thật
Ném vào nhau đốm than đỏ cuối cùng

Chiến tranh nói gì? Khi tóc thề chấm vai vào hạ
Khi mùa của những con tim
khát khao quyền được sống
như cánh diều vàng bên cơn khát thủy tinh.
Em mơ mùa dâng xanh, ngày dâng cốm
Chiến tranh không thể
xé rách được bóng em trên vách nắng
Khi em nhớ về mùa hoa dại trổ hoa…

 

NGUYỄN ĐĂNG BÌNH

Ru chiều

Ta về ru lại quê xa
Ngõ cong dáng mẹ chờ ta sớm chiều
Phận người qua đận phiêu diêu
Níu chiều một đoạn dây diều tuổi thơ

Ta ru, ru một ngẩn ngơ
Khát thèm tiếng mẹ ầu ơ ru hời
Sương khuya cánh vạc lưng trời
Khoác mưa mặc rét một đời vì con

Ta ru mấy cuộc vuông tròn
Giấu trong đáy mắt mỏi mòn lặng im
Đêm mơ thấy tiếng con tìm
Trĩu vai mẹ gánh nổi chìm qua sông

Ta về nơi bến đục trong
Mẹ ru qua nỗi long đong phận người…

VÕ VĂN LUYẾN

Nhớ rét ngọt

Tự dưng quay quắt nhớ mùa xuân năm ấy
Nhớ rét ngọt
Mắt ướt mi sương tháng giêng tin cậy
Môi ngoan nuối một mong chờ

Quân Chu, Tổng Tần mỗi tuần một chuyến
Nỗi sợ vắt lặn vào chiêm bao
Mế Việt Bắc thương lính làm sao
Nửa đêm dậy hông xôi và đốt lửa
Cái lập cập đuổi bám theo anh, từ rừng ra,
bỗng dừng trước cửa
Thành reo vang ấm áp góc trời.

Ôi những ngày thương nhớ của tôi ơi!
Nhớ Phương Hải Phòng, nhớ Chính Hà Nội
Nhớ Hiển sông Hương, nhớ Lành Nhật Lệ
Nhớ những gương mặt C14 cuối năm nhớ mẹ
Khóc như sao sa đẫm mặt hồ khuya.
Thế mà giờ đây tóc trên đầu bao đứa điểm tuyết nhặt thưa
Con cái lớn như chưa từng được thấy
Chúng hớn hở giống thuở thanh xuân mình ấy
Chẳng sợ chi “nếm mật nằm gai”

Ngày của chúng mình những ai nhớ ai
Ai mất ai còn giữa giòng tục lụy
Nhưng trái tim biết nói lời thủ thỉ
Sóng lòng ta vỗ mãi tháng năm dài.

Mùa xuân sinh ra từ mẹ

Mắc nỗi nhớ lên cúc xuân cài áo
anh có 59 hạt
nguyên đán xanh non

Vâng, cái ngày cắt cuống rốn đặt tuổi cho con
chính là ngày mẹ nhường tuổi nhân gian nuôi khát vọng
anh lớn lên từ tình yêu giải phóng
từ cánh diều bay thơm nức gió đồng
từ bên ướt mẹ nằm, từ cơm mem cháo bón
từ cái ngã bờ ao, từ gai cào rách áo
từ cái dế nỉ non, từ cái mòn con mắt
từ buồn thương mấy bận mang về.

Mắc niềm vui lên nón lá đời che
sóng thời gian mấy mùa mưa nắng
mẹ dạy con làm cây mọc thẳng
biết tự xanh, không cầu lộc hư vinh
biết tự đỏ khi nồng nàn chín tới
biết tự vấn lúc lòng đầy mệt mỏi
biết tìm khi nắng tắt chiều buông.

Mắc tình yêu lên tuổi trăng non
mùa hoa bướm ngập ngừng trước cửa
59 hạt nẩy mầm đất hứa
em chờ nhé, mùa xanh…