Thơ của nhiều tác giả

217

XUÂN NÙNG

Đò đưa em vẫn hát

Trên nương chè em hát
Điệu “đò đưa” thuở nào
Thương nhớ nhiều “phách nhất”(1)
Chèo “mở lái” xôn xao…

“Phách nhì” còn chưa vợ
Đi giữ đảo lâu về
Lúc An Bang** nổi sóng
Khi Thuyền Chài** là quê

Ngoài Trường Sa có nghe
Câu “phách ba” em hát
Vẫn chờ đợi… chưa chồng
Lòng thủy chung như nhất

“Đò đưa” em vẫn hát
Vì tình yêu chúng mình
Mong anh chắc tay súng
Giữ biển trời mênh mông.

________
1- Nguyên văn câu hát chèo theo điệu “đò đưa” là:
Phách nhất chèo mở lái ra
Phách nhì chưa vợ phách ba chưa chồng
** An Bang và Thuyền Chài là hai đảo
trên quần đảo Trường Sa.

Từ nhà xuống bếp

Từ ngày lẫm chẫm tập đi
Đường trường vạn dặm đến khi da mồi
Tự đi tự đứng làm người
Qua bao gai góc vẫn cười sá chi

Mấp mô cái buổi xuân thì
Đầu gối vẫn thẳng chẳng quỳ chẳng xin
Làm người biết giữ niềm tin
Không cần ai dắt ở trên cõi đời

Bây giờ đến tuổi nghỉ ngơi
Lại cần người dắt đi chơi quanh nhà
Chỉ vài bước thấy thật xa
Từ nhà xuống bếp bằng ba kiếp người

Ngộ ra cái lẽ ở đời
Đố ai dám bảo rằng tôi không nhờ.

Vài dòng về ốc

Giờ trên phố ốc đã là đặc sản
Lại nhớ thời người mò ốc lao đao
Nhìn thấy ốc lại thương người mò ốc
Ngày xưa từng vượt dốc gánh ca dao

Nhà mình cũng bắt cua mò ốc
Hàng xóm luôn ái ngại phận nghèo
Biết tủi đấy nhưng làm chi khác được
Cả một thời thiên hạ cũng gieo neo

Từng mang ốc nhà quê ra phố bán
Kiếm những đồng tiền lẻ nuôi nhau
Nước đã bắc gạo người chưa về tới
Ra ngõ trông ruột héo gan sầu!

Người ăn ốc không “nói mò” đâu nhé
Biết nhìn người – khác đẳng cấp nhà ta
Sờ đầu gối nói những điều chân thật
Không “đi bằng mồm”, không biết ba hoa

Giờ hương ốc đã thơm lừng dọc phố
Còn bay xa về đến tận nhà mình
Ốc bò dọc thời gian về quá khứ
Để bây giờ càng thấm cuộc mưu sinh.

 

NGUYỄN KIM NHUNG

Khu vườn bí mật

Khi bé con say ngủ
tôi dém màn cùng với gió thu
cửa sổ mở vì đám mây, có lẽ

Bên kia hàng rào dứa dại
gai âm thầm cào xước heo may
men theo phía trẻ đi thành lối
những ranh ma giấu ở cuối vườn

Tôi cố gắng không gây tiếng động
trái mâm xôi chín rục sắp rơi
những đứa trẻ chăn bò tìm đến
tôi rời đi trước những gọi mời

Không ai biết nơi này, ngoài chúng
tôi chỉ là tên trộm mùa thu
mọi thứ hãy còn là bí mật

Không cần ngai vua và gươm báu
chúng chia đều cả những chiều hôm
rồi trở về sau nhiều do dự
không quên rấp kín lối vào

Một đứa trẻ từ nhiều năm trước
vụng về tạm biệt khu vườn
gai dứa dại cứa vào nỗi nhớ
tôi trở về nghe tiếng khóc bé con.

Đêm thiếu phụ

Khu tập thể toàn người đơn lẻ
họ thay nhau canh giữ âm u
không ai nghe nước tràn trên bể

Cầu thang tối vắng người ẩn nấp
lũ trẻ đi náu cả tuổi thơ
bức tường rạn bao lời thêu dệt

Những ổ khóa thời gian đánh vẹt
mở ra khuôn ngực hư vô
không chạm tới một đêm thiếu phụ

Những thớ gỗ tin lời ru bầy mọt
ta tin người tuổi trẻ đốt trên môi
càng cháy bỏng càng nhanh tàn lụi

Giữa phố chật lòng như sông vắng
chợt bình yên, chợt buồn bã dâng lên
không có đò, qua sông bằng tưởng tượng

Người tầng cuối về trong đêm muộn
gặp giấc mơ mảnh dẻ vờn lên
trong tiếng mớ của người thiếu phụ.

 

TRẦN HUY MINH PHƯƠNG

Tiếng gọi từ tiềm thức

tù và đã rền giục
vó ngựa phi nước đại
cờ xí rợp trời
bụi lốc đỏ

tù và lại gọi
âm thanh được ngân lên
từ ngà bạch tượng,
sừng trâu đen, sơn dương
âm thanh núi rừng
chảy máu nhểu lên trời
chút nghiêng ngả câu hát
chút lâng lâng lời kể
tiếng đục trôi theo suối

tù và cất lên
ánh mắt nào khép
đôi môi nào thâm
ngựa phi
gió cuốn
sông xa
biền biệt

chờ
chờ
chờ.

 

HOÀNG THỊ HIỀN

Ngày mẹ sinh em

Sông Bằng đêm ấy trăng xuống chơi
Vò Ấu râm ran tiếng nói cười
Dãy Lam Sơn chín mươi chín ngọn
Như đàn ngựa phi trong mây trời
Rước bà Then về lập đàn hát
Mời Mẹ Hoa xuống dạy điều hay
Mời bà con ngày vui đầy tháng
Bánh coóc mò, đôi gà mới lớn
Chăn thổ cẩm bà ngoại vừa nhuộm
Thơ của ông đối vững cột nhà.

Mẹ địu em lên rẫy Diết Rì
Cõng mặt trời lên, cõng trăng lên
Lời ru không trượt xuống sườn dốc
Đạp đất cằn bay đến chỗ tiên
Tặng em cánh chim cùng mây trắng
Hoa rừng thơm cả giấc mơ êm

Có biết bao người xa xứ xở
Nhớ ngày mẹ sinh chẳng được về
Đêm vùi vào trăng ánh mắt đỏ
Thèm bữa quây quần sao khó ghê!
Đành hẹn cuối năm ta sum họp
Mẹ kể ngày xưa thật là gần
Chị cùng em cười như thúc théc
Cây mác cọt trơ cũng ủ bông
Vò Ấu vào xuân.