Thơ của nhiều tác giả

347

VÕ SA HÀ

Thời gian

Dòng sông trôi mòn vẹt vầng trăng
Bóng lửa ăn vạc dần dáng mẹ
Gió táp núi gầy trơ xương đá
Ước mơ gẫy cánh trong nhà…

Mỗi lần đi vào đi ra
Con quái vật nhà ngoác miệng cắn
đời ta ngắn đi một chút
Chạy đằng trời…!!!

 

Bên kia

Bên kia là cỏ
xanh như đang lên men
ngỡ quờ tay là chạm
nhưng không thể…

Bên kia là em
ẩn dụ mối tình đã cũ
đi tìm nghĩa này lại lạc sang nghĩa khác
không thể bước qua…

Bên kia chân trời nở hoa
Hoa Trời không bao giờ héo
Hoa Người chẳng tươi lâu
ta bước về đâu?

Bên kia là quá khứ
bên kia là tương lai
hiện tại ở chỗ nào
ta đâu biết…!

Thôi thì duỗi chân cho đỡ mệt
mặt đất nâng ta bay
bay
bay !!!

Tháng Chín Mậu Tuất

Vây bắt vầng trăng
bước chân thơ trẻ
cánh cửa trời đã mở
mây vàng vờn lá thu bay.

Đuổi bóng mặt trời
trập trùng vàng mơ ngậy đồng hương lúa
heo may vuốt héo quăn lá cỏ
chiều mù lam chướng chân mây.

Ánh ngày bứt tốc
bóng đêm trôi thật chậm
bước chân tháng chín chùng chình
mùa thu tuột dần tuột dần…

Ta làm sao níu giữ được Em đây!

 

BÙI VIỆT PHƯƠNG

Một nửa

Một nửa đã thầm sống,
Khi nửa kia chết ồn ào
Cái cây lạ bên đèo vắng.

Nửa đèo nắng,
Nửa thung mưa,
Rễ vẫn phải hút nước
Cành vẫn phải chống bão
Cái cây hiểu cả.

Dưới này là làng
Trên kia là bản,
Người miền thượng không đào hố trồng
Người miền xuôi không ươm hạt,
Chỉ có một bóng cây
Bóng cây đổ về một hướng
Nơi, người ngước nhìn.

Nghĩ

Tặng TN

Giọt trong veo rớt xuống mái hiên rồi
Giọt rơi bao lâu
Lâu nhòe đi
Lâu mờ xa,
Anh và cả thế giới này không theo kịp
trong phút giây nhắm mắt
Khi tỉnh ra giọt trong veo đã vỡ
Như nắm tay nhau, không buông vẫn xa.

Anh như bước vào quán vắng
Ngoài kia không có mây bay,
trong ngày nhạt nắng
Ngồi xuống trước mặt em
Chiếc áo đỏ lặng yên chiều phố vắng
Khuôn mặt chưa một lần biết tuổi
Mắt em
Giọt trong veo dưới mái hiên mi
Và anh nghĩ
Trong veo ấy
Sẽ không buông
Vào bao lâu thời gian.

Sáng

Tặng KV

Có những ngày không buổi sớm
Tôi thức nhiều,
Dòng suối lặng đi.

Nhưng rồi cất đi đâu róc rách
Đổ vào nhau tiếng sau, tiếng trước,
Nước chảy
không chờ
mây bay.

Bốn mươi tuổi tôi biết đến buổi sớm
Đêm qua, tôi thức từ ban trưa
Từ lúc mưa xuân đọng trên gai nhọn
Từ lúc tiếng sấm vỡ trên ghềnh thác,
Tôi di dọc nhưng ngày kìm nén
Bực bội nằm ngổn ngang.

Khi con cất tiếng khóc đầu đời
Buổi sáng đâu chỉ dắt xe đi làm
Buổi sáng không phải tụm năm, tụm bẩy
Chỉ cần tiếng cười con vang tới đâu
Cha sẽ cùng con đến miền đất ấy
Buổi sáng bắt đầu từ hôm sau nhé con.

 

 

HÀ THÀNH

Mưa nhớ

Có sợi mưa miên man tóc nhớ
như tri âm, lâu lắm mới gặp nhau.
Dòng nham thạch khát khao bùng vỡ
tuổi năm mươi – yêu hơn cả tình đầu.

Chân toạc máu
vượt mưa rừng, gió biển
có đôi lần định nhắm mắt, buông xuôi.
Tự dối lòng bình minh đang cập bến.
để có niềm tin thức đợi mặt trời.

Mình gặp nhau vào một ngày cuối tháng
như bản lề khép
mở
buồn
vui.
Nỏ thần tình yêu quả là thiện xạ
trái tim xanh bị bắn rụng mất rồi.

Nghe mưa hát, mà lòng da diết nhớ
thế giới này mãi khát nửa vòng ôm.
Quên oi ả của tháng năm lành, vỡ
nghe xanh non hạnh phúc nảy mầm.

 

Gửi trăng mười sáu

Gửi trăng mười sáu cho em
Bâng khuâng cả vạt cỏ mềm dưới chân.
Nửa đời sấp, ngửa phong trần
Mấy lần ngộ nhận
Mấy lần xót xa
Trăng lên
trăng sáng
trăng tà
mà trái tim có chịu già cho đâu!
Cứ là chồng, vợ với nhau
thơ tình chả lẽ thành câu văn vần?
Nụ cười em mãi trong ngần
hóa thành sắc cỏ dưới chân địa đàng…

 

Thương một giấc mơ

Mẹ đẻ rơi ta giữa luống cày
đất đỡ ta dịu dàng như đỡ hạt.
Ta vẫn bỏ làng đi
tấp tểnh mơ một chân trời khác.

Trong giấc mơ vá chằng, vá đụp
bóng cây gạo còng nức nở hiện ra.
Sực tỉnh kiếp tha hương
lòng như gạt tàn ngày không thuốc lá.

Đâu rồi cánh đồng cò bay thẳng cánh
lô nhô biệt thự, sân gôn…
Những quý ông, quý bà cao sang
giằng co nhau tiếng thở dài của mẹ.
Mấy chân dài giọng quê xoe xóe
tắm đèn màu không hết váng đồng chiêm.

Ta đánh mất ta trên nẻo mưu sinh
làng đắm hồn làng trong ống nhớ.
Khói
bụi
mồ hôi
mệt nhoài
hăm hở….
biết ai còn mơ được ngủ giữa luống cày…