Thơ của nhiều tác giả

217

NGUYỄN MINH KHIÊM

Gọi thu

Sắc cúc vàng sau bão lũ vào thu
khúc đồng dao quệt bùn non cuối hạ
lá đỡ lá qua mùa nghiệt ngã
hết cồn cào sông lại trẻ thơ

khỏa kỷ niệm xưa ánh trăng hắt lên bờ
nỗi nhớ ướt tiếng cười quên tuổi
ngược câu hát mùi sen không gỡ nổi
gió ghì bờ sợi tóc nhổ sào đi

câu thơ không có thuở dậy thì
phượng thắp lửa viết sử mùa dữ dội
chim di trú hoàng hôn màu nước ối
bưởi thơm vàng hương cốm gọi thu.

Tiếng chuông trong sợi tóc

Vẫn còn một tiếng chuông trong sợi tóc
nhắc ta khi chạm cửa thị thành
nhắc ta khi không nhấc nổi mình bên cốc rượu
nhắc ta khi để đầu gối dắt đi

đi nam bắc tây đông nhưng không lạc ngõ
vẫn biết tìm về chỗ mẹ để chiếc bình vôi tránh bão
tựa vại cà chum tương niệm chú định thần
nắm dây bí dây bầu nhận mặt ma mặt quỷ

tĩnh tại lại chỗ đầu rau ông bếp
nhỏ nhen ích kỷ sang hèn
băng giá đắng cay mặn nhạt
được mất hơn thua cao thượng đớn hèn

trong mê cung rung lắc của đồng tiền
đủ mọi vòng xoay đủ màu ảo giác
may vẫn có tiếng chuông trong sợi tóc
gọi ta về dưới chân mẹ hoàn lương.

Sợi dây phơi hát

Chị kể rằng đêm đêm chim én
vẫn bay về từ sợi tóc anh
nhiều tia nắng đậu xuống chùm bồ kết
bông huệ trắng nở vào chiếc lược
chải êm giông bão

chị kể rằng đêm đêm ngọn lửa
trở về từ sợi tóc anh
cánh cửa buồng tan đi băng giá
váy cô dâu quét qua đống bã trầu
giọt sương sau vườn bước vô làm chú rể

chị kể rằng đêm đêm con thuyền
vẫn trở về từ sợi tóc anh
neo vào gối mùi thịt da rất khỏe
cánh diều từ ngực chị bay lên
đuổi theo tiếng gọi mẹ chân chị cười vỡ đất

chị thấy mình được sinh ra từ chiếc đũa bông
con ve sầu lột xác thành buổi sớm
chỉ duy nhất một chiếc ba lô
sợi dây phơi ngày nào cũng hát.

 

 

NGỌC MAI

Về thăm nhà cũ

Vắng mẹ nắng ngủ trong mây
Ngập bao lá rụng ấp đầy sân rêu
Cây cau nhớ mẹ bóng xiêu
Cành xoan lặng đứng hoa chiều tím rơi

Bông bưởi trắng đến chơi vơi
Trong hương con thấy nghẹn rời khúc ru
Mỏng xuân, dày lá vàng thu
Trời say mộng, đâu chim gù bình minh

Chỉ còn cây chổi lặng thinh
Nằm queo mặc lá rũa mình mục đau
Mẹ xưa lam lũ đồng sâu
Cái tôm cái tép rầu rầu niêu dưa

Sóng ngầm dưới mái chèo khua
Trên đầu nắng ít, gió mưa lại nhiều
….
Đời mẹ như một cánh diều
Càng thẳng đứng, càng gió xiêu giữa trời.

Chuyện tình hoa bưởi

Anh ơi thương nhớ không lời
Bưởi hoa trắng đến rối bời tháng ba
Mắt mòn bởi mắt thiết tha
Lặng thầm bởi tiếng lòng nhòa đêm suông

Nắng mưa hoa đãi giọt thương
Ướp vào năm tháng gió sương vô vàn
Anh ơi đông thấm lạnh tràn
Mắt mưa vẫn đợi bẽ bàng từng đêm

Anh nằm xanh lá rừng thiêng
Vẫn ước báo tử nhầm tên, anh về
Đêm chờ uống cạn khúc mê
Ôm sầu đông… Ấp bốn bề hương yêu

Nhìn mẹ run rẩy liêu xiêu
Lòng hoa nghẹn nấc, xát chiều xót đau
Bông bưởi thơm đến thẳm sâu
Lặng nghe chín khúc ruột đau bời bời!

Yêu anh yêu đến không lời
Bưởi hoa em trắng một đời đợi anh..!

 

NGUYỄN THẢO

Hương làng

(Kính tặng quê hương Cam Giá, Thái Nguyên)

Làng tôi xưa chè, lúa… ken đầm sen
lũy tre xanh níu chân đồi bát úp
kết tha hương ngược xuôi thời loạn lạc
… vá tháng năm dệt nên xóm, nên làng.

Mới bình yên, chung gặt những mùa vàng
người làng tôi lại chia về mấy ngả
làng ngày ấy những người, xe, cờ đỏ…
rợp sắc xanh áo lính dựng công trường.

Vì quê chung, đâu cũng quê hương
làng ra đi nhường lò cao khói tỏa
cho luyện, cán… nối ngày đêm rực lửa!
đứa con đầu, ngành công nghiệp thép gang!

Làng tôi qua trọn cuộc chiến tranh
mấy đận leo thang, những B52 rải thảm
dân làng góp những người con quả cảm
ra trận, ở quê chia lửa đạn chiến trường.

Mấy mươi năm góp nên phố, nên phường
lúa, chè, hoa… cùng em từng nắng sương
trong hừng lên giữa rì rào phía ấy
thấm hương làng mỗi thớ thép gang.

Viết lúc nửa đêm

Ai gõ vào đêm điệp trùng phách thương…
đêm khứa vào tim dập dồn nhịp nhớ!
muốn nâng niu, nén từng hơi thở
sợ vô tình lỡ vụn vỡ mơ thiêng.

Cảm ơn người ban ánh sáng thần tiên
quả – chuông – tim tự bấy giờ thắm lửa…
mắt lấp lánh, đôi vai gầy… ôi tất cả
Ở nơi người thức tỉnh những hồi chuông!

Chút bối rối thắp chiều xuân vụt sáng
nắm bàn tay run rẩy khúc sông Cầu
mảnh mai hỡi! Màn sương như vội quá
mượn hoàng hôn nhuộm tím ngả đi về!

Tạ ơn giời, giờ chung cả miền quê
đôi bờ kia chẳng còn xa cách nữa
chuông gióng giả cồn cào nơi ngực trái
vọng tới nơi?
Hay lạc giữa lưng trời!

 

 

TÙNG NGUYỄN

Trầu vàng

Con về qua ngõ chiều mưa
Giàn không đã hóa lá thưa trầu vàng
Mặc lòng lỡ chuyến đò ngang
Vôi khô còn bạc bẽ bàng chưa nguôi
Cau non cũng đã bổ rồi
Rễ Chay đắng cả một thời trẻ son
Thuốc vân vê mãi chưa tròn
Trầu têm lấy những dở dang đấy mà
Chân thưa lạ lối qua nhà
Tiếng cha đã vắng, mẹ già thời mong
Giếng trời đong đáy mắt trong
Con ra nhặt lấy mênh mông trầu vàng.

Đường về

Đường về qua ngõ nhà em
Thấy hoang màu mắt thấy lem màu trời

Hoa vàng nở những chơi vơi
Có con bướm trắng đậu rồi ngẩn ngơ

Chân đi chưa hết bốn mùa
Vết son đã bạc cũng thưa tiếng cười

Đường về qua lối mình tôi
Đưa tay bưng lấy ngậm ngùi xót xa

Ngõ này là ngõ người ta
Người muôn năm cũ hóa là người dưng.