Thơ của nhiều tác giả

203

Nguyễn Khoái

Xúy Vân khôn dại

(Nhân xem tích chèo Xúy Vân giả dại)

Cứ vò lá
Cứ xé quần
Lá răm liếc xéo nẻo gần, nẻo xa
Cười như rách tướp chiều tà
Khóc như lút trắng ngân hà . . .
Đò sang

Trần Phương(*) hắn đã bỏ làng
Ngựa truy phong hất tung hàng liễu tơ
(Sao em khúc ấy lới lơ
Cứa vào anh mấy ngẩn ngơ kiếp người)

Kim Nham(*) hết đứng lại ngồi
Ôm ghì chặt lấy một thời thương yêu
Dặm xa
Cơn gió đổi chiều
Ai ngờ
Ai dám
Ai liều phản nhau

Xúy Vân giờ ở nơi đâu
Tóc xanh hay đã phai màu gió mưa
Bẽ bàng một trận chát chua
Đang khôn
Sao lại đi mua dại về!

 

 

Lê Hào

Ừ thì sao cũng được

Mình đã thấy cỏ cây đượm buồn như thế nào
trong những tháng mùa đông cô quạnh
và mình cũng thấy những nụ cười cứ nở quanh năm
trên khuôn mặt vô tư lự
Chẳng được như cỏ cây thì sao?
có thể đơn giản là tảng đá ven đường
hay vỉa bùn đen trên ruộng vườn kênh rạch…
ừ thì sao cũng được
miễn là biết ưu tư suy nghĩ!
Này đôi mắt là cái nhìn của đời sống
hơi thở là quang hợp của đời sống
đôi chân là dịch chuyển của đời sống…
và cái miệng này là ngôn ngữ của đời sống
Mình níu vào đời sống
và đời sống cho mình một báu vật
ngay cả cỏ cây cũng có báu vật mà thôi
cỏ cây là kiếp sau của mình
hay mình là kiếp sau của cỏ cây…?
ừ thì sao cũng được!
Nếu một ngày mất đi báu vật này
thì mình chẳng là mình
chẳng là cỏ cây
chẳng là gì cả!

 

Ghềnh Đá Đĩa

Đá hình lục lăng xếp chồng chồng
mùa trôi qua, mòn cạnh
đừng có mòn nhau… hỡi sóng!
Một thuở ngày xưa, máu tuôn từ ngọn núi…
niềm đau đỏ bừng, gặp biển sôi sùng sục
dòng máu khô thành ghềnh
Từng bậc từng bậc, leo lên muôn ngàn mặt dĩa
dĩa này là tình anh
dĩa này là tình em
dĩa này êm êm tình người
còn nghe tiếng thở từ ngực đá
Bãi cát phau phau nằm lặng lẽ
tàn cuộc mưu sinh là bờ…
chẳng gì phôi pha, dù là vỏ hàu trơ trọi
gió từ khơi xa năm nào, vạn chài tuôn nước mắt
cứ trở về, ra đi
trở về, ra đi
nỗi buồn đọng vào ghềnh

Bụi bàn chải vươn tay níu triền đá
mực nước cứ che ngang một phần khuôn mặt
Đằng sau bóng ghềnh là bao nhiêu bóng hình
đằng sau sóng biển
là sóng giữa đời sống.

 

 

Trần Quốc Toàn

Sự khởi động nhọc nhằn

Những cuốn sách tôi đọc
về triết hay về văn
Để quên đi những ngày buồn bã
Đã đi làm và tìm cách xóa tẩy xóa tẩy xóa
bằng những vết sơn vàng trên vách
mà mỗi ngày tôi thức dậy
lúc sáu giờ sáng để hồi sinh
Ăn xong gói xôi năm ngàn
tại khu công nghiệp Bon Chen
Leo lên xe dream không bằng lái
Leo lên cầu cao nhìn thành phố
trong sớm sương
Tôi thấy tuyệt vời trong những
giờ tôi làm ra tiền
và những buổi chiều uống rượu
Công việc vẫn chỉ
sơn tường trường học thế thôi…

Có khi mệt mỏi tôi ngồi nhìn
màu phượng rữa trong mưa
Hay nhìn những tàn lá me rơi
như cơn gió điên
ngày nào vẫn nhói trong đêm không trăng
Tôi đọc Nietzsche, Heidegger
Rimbaud, Apollinaire…
Mùa thu thực sự đã chết ở thành phố này?
Tôi tự hỏi…

Sự khởi động nhọc nhằn
Bắt tôi mỗi ngày phải tự hiến xác
cho loài muỗi đói
Thú chơi nào tuyệt vời hơn
là ngồi vận chuyển
những con chữ trên giấy
và điều khiển chúng
trên hỉ-nộ ái-ố loài người
Thật nhọc nhằn cho kẻ nào tự hủy
Tự để mình bị vây khốn
bởi chính đức tin và lòng kiêu hãnh
Gục mặt và thở dài…
Bỗng nhận ra chính mình là kẻ ấy…

Sự khởi động nhọc nhằn
Đôi bàn tay run rẩy
Vội tìm những cuốn sách
một thời gối đầu ngủ mê
Cho những giấc mộng phôi thai trở lại
Đẻ trong đầu
trứng chữ
Tôi nhìn thấy hỏa ngục trong tim em
Máu chảy thành những ngọn đồi
núi lửa
Tôi nhìn thấy trong mắt em
Những hồ thu đầy ắp
lá phai tàn
Tôi nhìn thấy trong tóc em
Rối như cỏ khô phơi trên cánh đồng làng…
Sự khởi động nhọc nhằn
Trong những đêm mưa tôi ngồi tìm ý tưởng
Cho câu thơ cất bay lên bầu trời…