Thơ của nhiều tác giả

202

 

Đỗ Thành Đồng

Rác

Sáng thức dậy
đón mặt trời
qua bãi rác lì lợm
thời gian rộng rãi vô tình

những đàn ruồi bay trên đàn kiến
những con chó đói
và mèo hoang tìm kiếm thức ăn và
tốp người xoi xăm trong rác

tôi ngộ ra một điều mà
người bới rác biết từ lâu
trong đống rác nhiều thứ không rác
rác người này máu của người kia

tôi cũng ngộ ra một điều mà
trẻ con đã biết từ lâu
trong những vinh hoa chấp chới màu
có thứ phải ra nằm đống rác

tôi tìm tôi với rác
để thấy chút ích đời
ta tìm ta với người
để biết phần có rác.

Bất ngờ

Anh không thấy bất ngờ
trước những bức tượng tạc bằng giấy
vượt qua thế giới của những gã thầy bói
anh gieo quẻ bằng thơ

anh đã từng tắm rửa những đường cong
phấn son niềm vui
nỗi đau ân ái đam mê
cơm sôi rút lửa

dựng bức tượng vào giữa nụ hôn
xoắn kẽm gai khúc ruột

anh đã có năm tháng trẻ con
nếp nhăn phố phường
và những cú đau
khi trái tim phi nước đại

nhưng rồi anh dễ dãi
với những sợi bạc trên đầu
với chuyến xe còng lưng hạnh phúc

điều đó làm anh
bất ngờ.

Người đàn bà chờ

Chẳng thể nằm nghiêng
chẳng thể nằm ngửa
chẳng thể nằm sấp
người đàn bà chờ chồng
nhắm mắt
ngồi thiền

chờ chồng tỉnh cơn say rượu
chờ chồng tỉnh cơn say tiền
chờ chồng tỉnh cơn say tình
chờ chồng tỉnh cơn say mình
chờ chồng hoang ảo

mở mắt
tiếng còi tàu xuyên nát trái tim
đêm vỡ toang
cánh đồng hoang
khô khan màu mỡ nứt hoác ngập úng

người đàn bà
nghẹn ngào
quắt queo
chờ mình tỉnh cơn say chồng.

 

 

Phùng Thị Hương Ly

Vọng ngày xa

Người nhẩm đếm tuổi cây
Bao nhiêu mùa quả bấy nhiêu mùa chim đến
Chim pò ới khắc khoải gọi pò ới
Chín bậc cầu thang muôn nỗi đợi chờ

Sau ngày chia tay chồng ra chiến trận
Là những đêm lửa cháy khôn nguôi
Bếp vuông ngồi phía nào cũng lạnh

Cọn nước bên suối miệt mài
Mưa nắng đổ vào ruộng khát
Người gieo bóng mình trên vạc đất thanh xuân
Lúa cúi đầu nhớ tay người đan tẹm
Mùa chàm xanh lưng núi
Nhuộm áo cho nhau nhuộm nỗi nhớ không màu

Thời gian vẹt mòn guốc mộc
Người vẫn đếm mùa vải rừng chín
Còn mấy mùa chim đến chim ơi
Tiếng pò ới mỏi mòn lạc giọng
Một cơn mưa giăng kín lưng trời.

Làm thơ ngày mất điện

Tôi bảo họ ra ngoài để tôi làm thơ
Trong căn phòng tĩnh lặng
Sự ồn ào trong tôi cũng dần biến mất
Hôm nay không dùng laptop
Những câu thơ sẽ không viết trên microsoft word

Chiếc bàn lim dim
Bình hoa vừa bỏ đi những cành lá úa
Lọ thủy tinh rỗng nuốt chửng sự thinh lặng
Nền nhà lạnh như đóng băng
Vài đôi dép nằm im không xê dịch

Những câu chuyện bay trong tâm tưởng
Cần được viết ra giấy
Tôi bắt đầu bằng nét bút run run
Nhưng đột nhiên trống trơn kì lạ

Cánh cửa khép chặn mọi âm thanh
Tôi thấy nhớ giọng ê a em bé
Và nhớ giọng nói ấm trầm
Đó, chai bia cần một người khui
Đĩa nhạc hay cần người cùng lắng đọng
Nhưng sau rốt vẫn là sự im lặng
Và tôi không có nổi một câu thơ

Thôi, hai bố con về nhà vui đùa tiếp đi
Căn nhà của chúng ta
Không khác một bài thơ là mấy.

 

 

Hà Đức Hạnh

Ký ức làng

Người lớn không kèm
Trẻ bày chơi bên mép nước
Hết dấu dạng con nhà này, nhà khác
Một kho cô cậu nặn từ bùn

Cùng chơi tò he, vặt cẳng cắm vào lưng,
Thi ném thia lia nhảy qua sông mới thắng
Máng trượt bùn từng viên trẻ con trôi

Không ai cản
Chúng quần sông,
nước cuộn lên vỏ ốc
Đứa đầu lĩnh,
Đứa vương,
Hoa hậu bùn,
Hoa hậu nước
Đất trám người vằn vện nẻ dọc ngang

Dòng trôi xuôi
Hai bờ gió lang thang
Cùng lũ trẻ mang chiều đi biệt
Những trò chơi:
Sông quê nhà trợ cấp
Cứ phù sa bổi hổi ký ức làng.

Ngôi nhà trên dãy núi Cai Kinh

Người nậy bình minh bằng que cời
Lại vẫn que cời vùi hoàng hôn vào núi
Ngôi nhà chênh vênh như tổ chim
Loe một nón trăng, ào một cơn lá

Mùa thường tới, thức thường mang lạ,
Tiếng phụ nữ thưa, tiếng con gái hỏi
Bầy ngỗng kêu “đón khách”, vỗ trắng thềm

Cô gái ngày cách đây ba mươi năm
Chưa kịp làm dâu mẹ
Ngược dốc đi lên hòa cùng tiếng trẻ,
Vang như gầu không va giếng trong

Ngôi nhà chênh vênh trên Cai Kinh
Góc bếp ba mươi năm chưa một lần tắt lửa
Đêm ấy sâu anh và lửa bập bùng
Lửa nồng nã rồi lửa thầm thì hứa
Chiếc que cời nóng rãy đổi tay nhau
Vùi lớp lớp tâm tư vào tro đỏ

Tro vẫn nóng, chỗ anh ngồi vẫn đó,
Chiếc que cời ngày ngắn lại chút thôi

Mẹ đợi và chị đợi
Vẫn nậy lên bằng chiếc que cời
Như bao bếp
Đêm đêm bà mẹ Việt
Ngồi ngóng tin, từ phía rất xa xôi…