Chùm thơ của nhiều tác giả

584

Nguyễn Nhật Huy

Ngày rụng

Những tờ lịch trên tường vẫn cứ rụng đi
không cần bàn tay người xé
Cả bài thơ cũng vậy
Để quên đi
Em không còn khoảng nào
trong những ngày đã rụng
Ngôi sao bắt đầu nhòa
Bóng mây bắt đầu nhòa
Còn bóng mình quá rộng
Bên vũng nước ngày hôm qua trên đường
Mình còn sót lại
Bước qua sáng nay đầy tờ lịch rụng
Những ngày còn lênh láng đắm say.

 

Đoàn Văn Mật

Hết đêm nay

Hết đêm nay
những cánh hoa cuối cùng sẽ rụng
mùa xuân như bóng chim bay
lá cành héo hương thơm còn về lại?

trên muôn ngả đường dài
tình yêu luôn tự mình bốc cháy
mắt em còn sáng lên lời hẹn cuối?

hết đêm nay
anh sẽ trồng những nhành cây
chờ một mùa lá mới
áo em xanh đến ngập ngừng

những bông hoa sau lưng
hương bay thầm trước mặt.

 

Anh đã thấy một dòng sông

Anh đã thấy dòng sông
chảy về nơi tận cùng quạnh vắng
yêu thương gửi nước lên trời

anh đã thấy dòng sông
âm thầm trong bóng tối
con đường dâng nước mù khơi

anh đã thấy mây trôi
dòng sông cũ mỗi ngày một lạnh
sóng còn dào dạt tháng năm

anh ở mãi với dòng sông
đàn cá bơi lanh canh tiếng vọng
thuyền về trên bến trầm luân.

 

Võ Sa Hà

Bốn phía

Một phía là mùa ve hát nắng
Díu ta về cõi xanh
Trang vở trắng thơm trong áo trắng
Ta đong ta rồi ta lại đong mình
Kỷ niệm còn bao nhiêu hạt tấm
Gạo nấu thành cơm, tấm sót lại đến giờ
Tuổi thơ hỡi chú ve sầu khát hạ
Xác khô rồi vẫn cứ hát trong mơ

Một phía là mùa lá vàng ru sương khói
Ta trôi về nơi ấy trăng lên
Ngực núi rùng rùng môi trăng chạm tới
Lời ca buồn mãi mãi trinh nguyên
Ta không đợi mà mùa thu vẫn đến
Cuối cơn mưa sẽ chín những lá vàng
Mưa đệm đàn cho sông Bằng ca hát
Một bè trầm về phía vọng tìm em

Một phía là mùa sương muối
ngủ quên trên xác cỏ
Ta hồn nhiên dại dột giữa thế nhân
Những đêm vắng lắng tiếng buồn sột soạt
Ta lẻ loi, ta thầm khóc một mình
Nhen nhúm chút tình người trong băng giá
Sương muối ơi, sương muối cóng tay rồi
Một mình ta tìm kiếm gì ấy nhỉ
Ở phía này chỉ có một ta thôi

Một phía là mùa én dệt xanh trời đất
Ta ngẩn ngơ trước nắng ngọc nắng ngà
Lũ trẻ lăng xăng rộn ràng ríu rít
Mỗi nụ cười nở sáng một nụ hoa
Mùa xuân đấy, hương xuân lừng cỏ nõn
Từng tế bào ràn rạt sức tơ non
Ta hát giữa muôn người đang hát
Quả đất ta phía ấy vẫn xanh rờn.

 

 

Lê Anh Phong

Những trang sách vớt lên từ lũ

Em vớt lên những trang sách dạt trôi
Từ vùng lũ hung tàn, tai quái
Cơn lũ đi qua
Nỗi đau còn đọng lại
Con chữ học trò cũng bầm dập gió sương.

Nắng nhạt sau mưa
Những tia nắng sượng sùng
Không đủ hong khô trang sách ướt
Những trang sách ngậm ngùi rưng rức
Thương lứa học trò áo mỏng môi run.

Hong khô đi em
Những trang sách nhọc nhằn
Giữ lấy em nghe, bài học thời gian khó
Đồng bào mình bao người vất vả
Quê hương mình bão lụt, nắng nôi.

Đường em đi
Còn rộng còn dài
Trang sách đời chông chênh vẫn mở
Những trang sách vớt lên từ lũ
Sẽ cùng em đi tiếp chặng đường xa…

Lò Cao Nhum

Cảm xúc mùa thu

Trong anh bỗng xôn xao trở lại
Ấy là lúc làn gió heo may thổi khẽ bên sàn
Sấm bất chợt rùng mình bên tóc trắng
Là những giọt hồng cầu rắc rối chạy về tim.

Vầng mây thu điểm xuyết như lúm má đồng tiền
Trời xanh cao hút hồn mặt đất
Trái tim nhỏ, cất vào đâu cũng chật
Những nỗi niềm như con suối trào dâng.

Biết bầu trời còn mây bão ngổn ngang
Cũng se se lòng mình heo may gió thổi
Mỗi ban mai
Một mái tóc trắng ngời đứng đợi
Mùa thu xanh tặng trái tim xanh.