Chùm thơ của nhiều tác giả

455

Nguyễn Hoa

Tôi biết

Tôi ở tầng nào
Tầng nào
Chưa biết!
Lòng thành
Bánh lá bóc ra
Có hương lúa, hoa ngát
Hương đất trời…
Mà thôi
Tôi biết ở tầng này
Lương thiện như mọi người.

Lòng tốt và sự thật

Lòng tốt tựa vàng đem cho mãi
Cũng nhàm thôi, giảm giá chẳng quý gì
Còn sự thật làm cho đau đến nỗi
Như chính ruột mình phải cắt đi!
Phải chọn vàng hoặc nỗi đau đớn ấy
Có thể là từ máu chảy – tin hơn!

Tìm

Mùa khô rang rang nắng sém mây
Đi giữa rừng xanh tìm huyệt nước
Nhấp nhô đồi sim mua tím bay
Tìm huyệt mộ cho người phát tích
Bộn ghềnh thác kiếp người: hồn, phách
Tìm huyệt tình xanh thắm non cao!
Cuối mùa
Cây cuối mùa sót quả
Lặng lặng mà đung đưa
May chút hương cuối rễ
Thoảng trời mây vẩn vơ!

Trần Kế Hoàn

Bi kịch

Trên đỉnh núi có những tán cây xòe ra
che cho những hàm răng
những hàm răng gặm dần chân núi
chân núi nhỏ dần…
nhỏ dần…
rỗng dần…
rỗng dần… và đổ.
Núi đổ đè lên chính cái bóng của nó
chìm vào trong cái bóng của nó
Người ta chỉ thấy những hàm răng
khệnh khạng còn đang giắt đầy thịt núi
nhe ra cười sau một bữa no nê thịt đồng loại
chẳng ai để ý đến lũ giun dế bị núi đè…
đêm đêm chúng vẫn ca lên rền rỹ
dàn hợp xướng bi hùng…

Nguyễn Tấn Thuyên

Thái Nguyên

Ngày về Nam
ta mang bao điều ngờ nghệch
Chỉ biết đất nước hòa bình ba dẫn mẹ về quê.
Nhớ tuổi thơ, ta trốn học chạy lên đồi
Hái hoa mua cánh hoa cài tím đầy trên thân áo
Ngả bóng hoàng hôn rối bước lối về.
Trở lại nơi sinh ra
đã hơn nửa cuộc đời
Vùng trung du nức mùi hương trà đất đỏ
Cây nhãn ba mẹ trồng năm xưa vẫn đợi
Võng nôi ru ta lớn lên theo tiếng gầm máy bay của giặc
Vành mũ rơm chắn che trong những buổi đến trường.
Hoài niệm hiện về
bạn bè, thầy cô nay đã thành ông bà luống tuổi
Hỏi thăm nhau
Giọng Bắc, giọng Nam phải tự cùng phiên dịch
Nói tiếng địa phương hoa thắm những nụ cười.
Tóc đốm bạc với thời gian
Vẫn nhớ thời bập bẹ
Khoe áo mới cô bé nhà bên xuýt xoa khen đáo để
Hẹn ước lớn lên sẽ nên vợ thành chồng.
Nưng nức lòng đất Thái Nguyên mùa sim chín
Ta ủ men tình về xứ Quảng nôn nao
Mang nắm đất Thái Nguyên về quê ba dâng mẹ
Tháng năm cùng nỗi nhớ tím biết bao!

Đoàn Thị Ký

Tương sinh

Bày hàu làm tổ đá có tai
Lắng thủy triều lành dữ
Nhấp nháy con mắt ban mai
Đá thành người đàn bà tình tứ.

Hồi xuân

Hài cô Tấm lóng lánh
Nhún nhẩy còng còng
Tung hứng mặt trời trên đôi càng nhỏ xíu
Đá cội nguồn bìu ríu

Khúc tương sinh…

Nguyễn Văn Song

Chiếc lá

Đêm qua bên ô cửa
Mềm gió và đẫm hương
Một chiếc lá ứa đỏ
Lặng lẽ dầm hơi sương
Lá hay là mắt nhớ
Tiếc những mùa đã xanh?
Lá hay là đốm lửa
Cháy cạn những ân tình?
Sáng nay ra ô cửa
Chiếc lá cũ đâu rồi?
Nghe như lòng ứa đỏ
Cả một trời phai phôi.

Độc ẩm

Ngồi hiên rót một chén trà
Chuyện trò với một bóng ta đổ dài
Bóng mình nào phải bóng ai
Cứ hàn huyên nỗi dông dài buồn vui
Buồn thì khóc vui thì cười
Thật lòng dốc cạn nỗi đời cùng nhau
Chẳng e lòng dạ nông sâu
Chẳng cần uốn lưỡi lựa câu đẹp lòng
Ấm trà sen ướp thơm nồng
Ta, mình nhấp một chén đồng tri âm
Hạt mưa rớt xuống tay cầm
Chạnh thương chiếc bóng lặng thầm ướt mưa.

Ngày xanh của mẹ

Mẹ quẩy ngày xanh vãi lên cánh đồng
Cánh đồng nảy mầm thành ngô, thành lúa
Có khi mẩy bông, trĩu nhành, nặng hạt
Có lúc xác xơ sau cơn bão qua làng
Mẹ thả ngày xanh dềnh sóng dòng sông
Ngày xanh hóa thành cái tôm cái tép
Thành cánh vạc cánh cò gầy rạc
Thành phù sa bồi lở vơi đầy
Mẹ nặn ngày xanh thành vóc dáng chúng con
Vắt ngày xanh thành đôi dòng sữa ngọt
Hòa ngày xanh vào êm đềm câu hát
Thành gió quạt nan thao thức những đêm hè
Chúng con lớn lên từ ngày xanh của mẹ
Đứa dại đứa khôn, sướng khổ, vui buồn
Mẹ cạn ngày xanh lưng cong dấu hỏi:
Xanh gieo vào đời có tỏa bóng tươi xanh?

 

Ngọc Tuấn

Góc đời

Cuộc đời và những cuộc người
Toan tính ăn thua
Lọc lừa còn mất
Xóa nhòa đi vết người trong mắt
Miệt mài với tay … với tay

Có những ngày mây đuổi nắng đi
Những bữa tiệc tàn canh gió bấc

Bất chợt qua vườn hoa khế rụng
Cuộc người trượt qua tháng năm

Đêm ngây thơ tròn trịa bóng trăng rằm
Trồng nụ trồng hoa trăng vàng năm ngón
Một góc đời
Còn đó tuổi mười lăm.