Chùm thơ của Ngọc Lê Ninh

1243

Thơ mở cửa

Đêm nay từng con chữ
Bò trên giấy nghẹn ngào
Thơ nằm như tắt thở
Đời mình sẽ ra sao?

Thời mở cửa xôn xao
Người kiếm tiền như nước
Thơ mở cửa ai vào
Chỉ Tôi – Anh biết được.

Giữa dòng đời xuôi ngược
Bao kẻ lo sang giàu
Bao kẻ không nhà cửa
Bao kẻ lừa dối nhau.

Tôi nằm nghe đớn đau
Của bao người đã chết
Nơi đồi cao vực sâu
Mộ phần chưa ai biết

Tôi nằm nghe đói rét
Trong cuộc chiến điêu tàn
Rưng rưng dòng ly biệt
Rơi đau ngày bình an.

Vết thương còn râm ran
Hờn căm chưa tát cạn
Choáng ngợp mắt thời gian
Xóa thù xưa – thành bạn.

Thương anh người trúng đạn
Thương Mẹ đợi trắng đầu
Thương người chui đất bạn
Khóc than cùng biển sâu.

Này mắt xanh đen nâu
Những màu da tiếng nói
Hãy cùng nhau nguyện cầu
Đừng gây thêm lửa khói

Đừng gieo thêm tội lỗi
Trên mặt đất hao gầy
Đừng để chồi xanh chết
Trước lá cành run cây.

Chưa thể đặt tên
(Dành cho vợ Nguyễn Xuân Hương Giang)

Bài thơ tình anh viết tặng riêng em
Dài vô hạn giấy mực nào cho đủ
Nên anh viết bằng con tim không ngủ
Mực yêu thương là máu chạy quanh người.

Bài thơ này anh viết đã lâu rồi
Tìm lật lại trang đầu không tới được
Chỉ nhơ nhớ ngày đầu ta nguyện ước
Giờ hai con đã chạm tuổi trăng tròn.

Yêu em nhiều anh cứ viết dài hơn
Thơ đóng quyển không biết bao nhiêu tập
Chắc báo chẳng đăng, nhà in không đủ mực
Thư viện không lưu hết nổi tình mình.

Anh gom thơ này vào bộ nhớ tâm linh
Và nén lại từng file trong trí não
Ta nhớ mãi lỗi lầm gieo mưa bão
Làm buồn đau sạt lở những ngày xanh.

Như đất nước mình đi qua hết chiến tranh
Những cuộc chiến làm rừng sâu mất ngủ
Những trận đánh xé toang thành quách đổ
Nghe máu văng nhuộm tím cả trời chiều.

Nhớ những ngày hốt hoảng chạy liêu xiêu
Bám mẹ xuống hầm tránh làn bom cày xới
Ruột đu cành tre, thịt treo cành ổi
Làng xóm tan hoang đâu đó tiếng thét gào.

Ta lớn lên trong đạn xới, bom đào
Mũ rơm quấn quanh đầu ta đi học
Dưới hầm sâu ngày đêm ta vẫn đọc
Chữ thầm reo gieo nỗi nhớ trong nhau…

Bài thơ này anh viết đến mai sau
Khi hai đứa đã nằm im dưới cỏ
Nhưng em ơi! Tình hai ta vẫn thở
Nhịp thương yêu khuấy động dải thiên hà.

Hàm số tình

Anh muốn kể em nghe
Chuyện mình hai hàm số
Trên đồ thị dang dở
Thuở tình yêu ban đầu.

Ngày hai đứa quen nhau
Đồng biến hàm nhung nhớ
Đêm theo hồn gió thở
Yêu nhau! Xin nguyện cầu!

Hàm số tình giao nhau
Nổi miền ta hạnh phúc
Máu sôi anh rạo rực
Lửa em cháy xanh màu.

Ngày tháng mình giận nhau
Nghịch biến hàm đau khổ
Chiều rơi buồn trên cỏ
Mắt đỏ màu lên cây.

Mùa chúng mình chia tay
Hàm số tình xa mãi
Tan tác thời cỏ dại
Bão qua miền không nhau.

Ngọc Lê Ninh