Chùm thơ của nhiều tác giả

405

Đặng Bá Khanh

Ở nghĩa trang Trường Sơn

Trường Sơn một nẻo ta về
Nhấp nhô bia mộ bốn bề núi xanh
Khói hương mờ mịt vây quanh
Hạt vương tượng đá buông nhành lên cây

Bao nhiêu đồng đội về đây
Điểm danh xem có đủ đầy bóng nhau
Lệ trăng trên đá loang màu
Bồ đề thả trái tim đau xuống mùa

Đâu rồi dốc dựng đèo cua
Rét run cơn sốt gió lùa võng treo
Níu vai đạn, súng qua đèo
Câu thơ viết dưới lửa reo bom gầm

Để lại đâu những dấu chân
Hai mươi tuổi có một lần được yêu
Trang thư cất giấu bao điều
Từ quy khản giọng bên chiều hanh hao

Bây giờ ngủ dưới trăng sao
Đội hình như những chiến hào lũy giăng
Trường Sơn sương khói mong manh
Hồn anh hóa trận mưa lành đắp gieo.

Ru người dưới cỏ

Ru người nằm dưới cỏ xanh
Mượn cơn mưa lạc đắp lành vết đau
Để giờ cho đến mai sau
Xác hồn ở lại bên nhau không rời

Nhẹ nhàng thôi ngọn gió ơi
Để người dưới mộ nói lời cỏ hoa
Gửi về một chốn quê xa
Xác xơ tóc trắng mẹ già ngồi khâu

Eo thon một dáng áo nâu
Cau già để rụng giàn trầu đổ xiêu
Tiếng ve vỡ một khoảng chiều
Bờ tre cong một cánh diều chao nghiêng

Gửi vào hoa cúc bung biêng
Cây đa, bến nước, linh thiêng mái chùa
Thèm hương cà muối, canh cua
Ca dao mẹ hát đồng mùa vàng bông

Gửi vào đom đóm qua sông
Để về với mẹ ngóng trông tháng ngày
Cho người lại được chạm tay
Lời ru dưới cỏ đất này nhuộm xanh.

Nguyễn Thanh Hải

Hỏi lũ

Xin lỗi loài người mưa chỉ biết đền cây
Chỉ biết xót xa sự sống ấm lên từ ruột đất
Hạt hạt vô tư gieo mầm hạt hạt
Mây phù du theo kiếp kiếp phù du

Xin lỗi loài người mưa không hiểu nguồn cơn
Chỉ biết ngọt tiếng muôn đời cần ngọt
Chỉ biết thỏa niềm tin khao khát nắng
Chỉ biết về theo triệu ánh sao xa

Giờ là rừng hay biển lớn kiêu sa
Là đồi núi hay bon-sai một nhà
Hay vô thức trái đất tròn sông suối
Chỗ nước tìm chỉ là chỗ nước xuôi

Xin lỗi loài người mưa rũ rượi.

Trần Thị Nhung

Bỗng mơ

Bắt con sâu xù lông trên lá
Không còn ái ngại trước vết gặm nham nhở
Thích cách mạnh mẽ rơi rụng từ những cánh hoa.

Một chiều
Bỗng không còn âu lo
Chẳng muốn gõ phím nhắn nhủ ai
bằng hai từ “thương nhớ”
Ngồi xòe tay, quết nhũ xanh cho tuổi mình lại trẻ
Đưa mắt kiếm tìm vẻ hoang dã trên bộ vuốt con mèo
Có vẻ gai góc hơn sau mỗi trận mưa.

Thấy là lạ
Đến một khuya
Không còn sợ nghe ngoài bờ tre – tiếng cú.

Thấy đêm đêm
Bỗng trở nên ít ngủ
Và bớt kêu ca.

Chợt thiếp đi
Trằn trọc, em mơ hóa thành bà già
Chân chậm, tay run, tóc bạc
Tìm mọi cách vùng dậy
Ngơ ngác
Gọi tên người mình từ chối hôm qua.

Chỉ một ánh sao

Ngoài cửa bừng lên một ô sáng
Rèm mưa dường như thưa hơn.

Em chờ phía mặt bàn một tiếng chuông
Đêm có cớ mà thức
Biết trước ngày mai
Chẳng ai đem cốc cafe đổ đi nguội ngắt
Em sẽ cùng con nhện nằm ngửa mặt lên nóc nhà
Lặng thinh.

Anh ngủ nhiều
Để quên đi ngày xa cách em
Chẳng biết mưa tháng bảy đã mọc mậm thế nào
trên từng kẽ vách đêm đêm
Quá ngày, xanh lên màu cũ.

Em không chờ từ mặt bàn
tiếng chuông quen thuộc nữa
Chấp nhận như Ngưu Lang, Chức Nữ
Đếm từng giờ cách trở
thành quen.

Trên trời
Có ánh sao cố gắng mọc lên
Khóm mây rạng rỡ sáng.

Chuông reo
Con nhện bật dậy đu dây qua chén cafe đắng
Mưa nhẹ hạt…từ đêm…

Bùi Lâm Bằng

Đá núi Vân Hoàn tạc một khối xanh

Tôi về thăm ông
Đá núi Vân Hoàn toác toang
Nham nhở.
Tay ngai, cọc thồ… còn đó
Ông đi đâu
Con đường chân núi chằng chịt vết xe thồ
Lổ loang…
Chân ai tứa máu vệt đường
Lưng ai chang nắng tháng năm, tháng bảy
Mảnh khăn vắt vai ướt sũng mồ hôi
Giọt giọt rơi thấm đất
Bóng ai xoãi cẳng căng vai đẩy cọc thồ
Xe thồ chở đầy đá núi
Núi Vân Hoàn vẹt mòn sau nhiều chục năm…

Núi Vân Hoàn còn đó, toác toang
Mây trắng trở về
Ông còn đi đâu.

Đá núi Vân Hoàn tạc mãi một khối xanh
Lừng lững tóc mây
Râu dài chấm ngực
Mảnh chai vểnh cằm không cạo hết được. (*)

Đá núi Vân Hoàn còn đó
Mây trắng đã trở về (**)
Nhưng
Thi nhân đi mãi…

Thi nhân đi
Ông
“Còn
bận
làm
Người”.(***)

(*) “Người đập mảnh chai vểnh cằm cạo râu” (Đèo Cả – Hữu Loan)
(**) Vân Hoàn: Mây trở lại
(***) Trả lời một bạn văn khi hỏi: Lâu nay bác có làm thơ không,
thi sỹ Hữu Loan: “Tôi còn bận làm Người”.

Mùa ong bay về

Mùa ong bay về
Xôn xao vườn hạ
Nắng xuyên kẽ lá
Mỏng sợi tơ xanh.

Hạt khẽ cựa mình
Râm ran tiếng đất
Nắng vườn gieo mật
Ủ vàng lời thu.

Quả chín đong đưa
Xoe tròn mắt lá
Ong bay vườn lạ
Kéo mùa qua mau.

Hẹn đến mùa sau
Ong về xây tổ…
Kìa vườn ai đổ
Một bầy nắng ong…