Thơ của các nhà thơ Pháp

92

Rina Lasnier

Muông thú trần gian

Trong màn đêm niềm đam mê của những vì tinh tú,
Bài thơ đang trở thành rộng rãi tán dương;
Lực hấp dẫn của những ngôi sao tách khỏi vận mệnh của máu,
Những kẻ không được yêu thương ẩn dật
giữa những tầng ngân hà,
Hoa nở muộn từ cái chết nghìn năm của bạn
Và bàn tay người bạn yêu nứt nẻ trong băng tuyết chúng ta.

Tinh vân xoay chuyển lò xo trên vương trượng của nó
Chậm hơn cả con quay kéo những sợi len;
Sự thống trị trở nên cô đơn bởi lời nguyền của lửa
Và không thiên hà nào không bị thu hút
bởi ngọn lửa quyến rũ ấy,
Đẹp hơn màu của rừng thông trên mình những chú chim!

Sự mênh mông vô hình tạo ra bởi những tia bức xạ rò rỉ,
Con thú chết phân hủy mạnh mẽ hơn vào đêm
Hơn cả vết thương do kim loại
hay cái chết cho mặt trời của bạn.

 

Alphonse Lamartine

Cô lập

[…]

Nhưng trước những bức tranh ngọt ngào,
tôi chẳng thấy hứng thú
Không cảm thấy ở chúng bất kỳ quyến rũ hay rung cảm nào,
Tôi lặng ngắm mặt đất như một linh hồn lang thang
Mặt trời của người sống không còn sưởi ấm người chết nữa.

Đồi qua đồi trập trùng , tôi phóng tầm nhìn,
Từ phía Nam sang Bắc, từ bình minh đến hoàng hôn,
Phóng tầm mắt qua tất cả các điểm của khoảng không bao la,
Và tôi thốt lên: “Hạnh phúc chẳng ở nơi nào đợi tôi cả.”

Tôi thấy gì, những thung lũng, cung điện, nhà tranh?
Những thứ đối với tôi đã chẳng còn quyến rũ?
Con sông, hòn đá, cánh rừng, sự hiu quạnh thân thuộc,
Chỉ còn một người nhớ bạn, còn mọi thứ đều cạn khô.

Cho dù vòng quay của mặt trời bắt đầu hay kết thúc,
Bằng con mắt thờ ơ, tôi dõi theo sự vận hành này;
Dưới một bầu trời đen tối hoặc trong sáng
mà nó thiếp đi hay thức dậy,
Dù mặt trời có ra sao? Tôi cũng chẳng chờ đợi ở nó điều gì.

Khi tôi có thể theo kịp mặt trời trong sự nghiệp lớn lao của nó,
Mắt tôi sẽ chỉ thấy những khoảng không và sa mạc khắp nơi;
Tôi cũng chẳng muốn thấy những gì mặt trời chiếu sáng
Tôi cũng chẳng đòi hỏi gì ở vũ trụ bao la này.
[…]

 

Stéphane Mallarmé

Đổi thay

Cuộc đi săn của mùa xuân ốm yếu chìm trong buồn bã
Mùa đông, mùa mang vẻ quang đãng, mùa tỉnh táo,
Trong bản thể tôi, nơi dòng máu ủ ê làm chủ
Bất lực kéo ra tiếng thở dài.

Hoàng hôn trắng sưởi ấm đầu tôi
Một vòng tròn sắt như thể ngôi mộ cũ
Buồn, tôi đi lang thang sau một giấc mơ mơ hồ và xinh đẹp,
Giữa những cánh đồng bao la ngập tràn nhựa sống

Sau đó tôi uể oải sa vào mùi hương của cỏ cây, chao ôi,
Và đào lên từ mặt tôi một cái huyệt cho giấc mộng mình,
Ăn mòn vùng đất nóng nơi hoa tử đinh hương mọc,

Tôi chờ đợi, tự làm hư mình trong cơn buồn tẻ…
Nhưng kìa không trung bừng mở bên những hàng rào gai này
Đánh thức những chú chim non nở rộ trong ánh mặt trời rực rỡ.

Đặng Thị Ngọc Linh (dịch)