Chùm thơ của nhiều tác giả

266

Nguyễn Kiến Thọ

Quy Nhơn

Sông Côn thắt một niềm trăn trở
Nơi bắt đầu là đâu?
Trời Quy Nhơn xanh
không phải ngọc
là cái gì hơn ngọc
Nứt và rơi mấy giọt tháp Chàm(*)

Hăm hở nhặt về niềm kinh ngạc
Chăm huy hoàng rồi Chăm đi đâu
Chăm trốn quẩn quanh trong ý nghĩ
Chết, chẳng qua là một bắt đầu

Thôi đừng có mộng mơ, vì biển
Vỗ vào trăng sóng cũng nát nhàu
Hỏi Trịnh một câu rồi khắc biết
Vì sao sỏi đá cũng cần nhau

Lang thang đường trăng trải bằng nỗi đau
Tình cờ gặp Hàn trong đêm Ghềnh Ráng
Hàn băn khoăn: cố tri là gì?
Ta bảo: đem nỗi buồn đáo hạn

Lên Thiên đường tìm Cực lạc
Gặp chú Cuội com rom bên gốc đa già
Đăm đắm điều gì có trời mới biết

Giật mình thảng thốt: Quy Nhơn!

(*) chữ của Văn Cao

Viết khi chờ thông đường

Kêu ca làm gì than thở làm gì
Mưa vẫn đang rơi
Giữa mùa hè vẫn run lên vì lạnh
Xe xếp hàng người rồng rắn
Cười được thì cười vui được cứ vui
Dẫu sao trời cũng tối rồi…
Trăng lên kia
Mắt trăng cô độc
Nhàu nhĩ những điều được mất
Chẳng thể trả lời nên cứ lang thang
Cứ lang thang mà sáng bẽ bàng…

Làm được gì đâu dù chỉ ngọn đèn
Soi cho công trường ngổn ngang đất đá
Soi cho con suối kia biết đường mà thong thả
Khóc cho ai mà mắt suối đỏ ngầu

Có giúp được gì đâu
Anh cảnh sát giao thông giơ gậy chỉ đường
Đường không là đường nữa
Bác máy xúc lầm lì xoay ngang xoay ngửa
Gạt đất đá vô tâm nằm chềnh ệch giữa đường
Chỉ có dòng nước đang xối kia là không gạt được
Chỉ có giọt nước mắt kia là không gạt được
Chảy miên man suốt đời
Những người mất cửa mất nhà do lũ cuốn trôi…

Chúng tôi ngồi chờ thôi
Mà như ngồi trên đống lửa
Một đêm không ngủ giữa rừng
Thấm tháp gì mà cứ rưng rưng…
Rồi đường sẽ thông
Dù cho lũ vẫn chồng lên lũ
Mất mát tang thương chồng lên mất mát tang thương
Chúng tôi đi qua bằng một cái nhìn
Cảm thương mấy rồi cũng không nhớ nữa
Vì cuộc đời mỗi người còn bao thứ để quên
Phía xa kia ở phía cuối con đường
Là heo hút là tận cùng nỗi khổ…

Những đồng bào của tôi
Vẫn phải bấu víu núi rừng để sống
Vẫn phải gắn như là định mệnh
Với cạn kiệt môi trường ở phía đầu nguồn
Rừng đã hết chỉ có thừa lũ quét
Chỉ có thừa những tài nguyên cạn kiệt
Đang đánh thức tiềm năng cái đói cái nghèo
Đang vỗ về những cay đắng gieo neo
Và cái đói bám theo như đỉa đói…

Thôi thì chợp mắt và mơ
Và làm quen với nỗi đợi nỗi chờ…

Nguyễn Hữu Bài

Bài thơ gửi nước Nga
(Những ngày World Cup)

Quả bóng bay từ xứ sở bạch dương,
Thời tuổi trẻ từng buồn theo lời hát:
“Bạch dương ơi, bạch dương ơi sao thổn thức,
và cớ sao bạch dương cứ âm thầm…”
Quả bóng bay từ lời hò trầm hùng,
Của đoàn người kéo thuyền trên Volga nặng nhọc,
Mồ hôi ròng ròng… ướt đầm số phận,
Volga trong tôi, sóng vẫn vỗ trong mơ…
Bóng bay từ rừng vàng rực Mùa Thu,
Từ những Chiều ngoại ô, từ Đôi bờ tha thiết,
Từ trận đấu của những tù binh
thà hi sinh không chịu thua phát xít,
Từ ngọn đồi Mamaev bay đi…
Bóng bay từ thành phố bị giặc vây,
Một lời thề: không gót giầy nào lùi lại!
Hai mươi triệu người chết cho nhân loại,
Và để hôm nay bóng bay đi… bay đi!
Tình yêu nước Nga lúc rộn rã, lúc thầm thì,
Cứ âm ỉ trong trái tim mỗi người dân Việt,
Và bùng cháy trong những ngày World Cup
Nước Nga, nước Nga, nước Nga…

Nguyễn Giang San

Nắng xanh một góc sân chùa

Những mùa củi ướt chị phơi
Mây đen hay kéo kín trời rồi mưa
Con cò bỏ tổ về chưa?
Một lằn chớp cũng rạch vừa nỗi đau!

Tiếng chim lẻ giọng vườn sau
Thôi đừng trắng nữa hoa cau, tội gì!…
Những vòng trái đất thiên di
Xòe tay đếm dấu chân đi gập ghềnh.

Chị giờ gạn nhớ khơi quên
Sông thương chảy giữa hai bên lở bồi
Vui buồn như lá treo chơi
Đã vàng phai hết một thời vu quy

Những mùa lá rủ nhau đi
Còn mình chị với xuân thì ngày xưa
Nắng xanh một góc sân chùa
Thôi em đừng gọi gió lùa kẻo mưa!…

Khu vườn

Tôi đựng những giấc mơ mình
trong chiếc hộp tuổi thơ
sau nhiều mùa giấu kĩ
bầy chim tha về tổ
làn hương của cánh đồng và ánh mắt sẻ nâu.

Khu vườn ông tôi mang nhiều gương mặt cũ
tiếng cười giòn giấu sau mỗi thân cây
lũ bướm mù đã kể tôi nghe những vở tuồng cũ
mắc lên cây từng cuống sâu hoài niệm
và khi chúng bay đi
để lại những đốm phấn vàng.

Tôi mang những hạt mầm trong khu vườn của ông
cất vào chiếc hộp nhỏ
chỉ những chùm mây ngũ sắc
gió đã mang chúng lên bầu trời
để từng ngày
soi bước chân tôi.