Chùm thơ của Lê Hào

574

Lê Hào

Gió thổi vào ngày e ấp

Gió thổi thốc vào bụi cà
còn mang theo một mùa xa lạ
còn ngọn đồi trơ trọi và eo óc lợn gà
sương trắng mù che kí ức

Mười mấy năm trời bên nương khoai
rừng nghiêng nghiêng
bạc sờn đá sỏi

Mà nhớ lắm ngày anh đi, làng buồn hiu
bên khóm núi
mà nhớ lắm ngày theo chồng,
chị ngẩn ngơ nhìn đất đỏ
nghẹn lòng mẹ, bát chè xanh
lay phay mưa, sụt sùi suối khóc

Mười mấy năm trời sương xuống
bạc phếch lòng cha
gió cuộn vào bụi sim
chạnh lòng tre cúi mặt …
lá rụng như chiều tuôn nước mắt

Cứ thốc vào ngày e ấp
thốc vào cánh võng rừng xưa
ngày cha đánh giặc
bụi đường Trường Sơn bây giờ bùn đỏ
loang lổ núi rừng gió táp

Mười mấy năm rồi…
anh xa, chị xa
con nai rừng không về uống nước suối làng …
cứ chiều chiều nhìn sang phương ấy
nắng ở chân trời, mưa xuống bên nương

Mùa trăng trên biển

Đêm vạch những ý nghĩ
cô đơn
loằng ngoằng trên cát

Chùm ánh trăng là những khát khao em
đang tượng hình…
chờ bàn tay nâng niu
ôm ấp

Lòng tham chẳng cần chi mặt người
chẳng cần chi bến đỗ
vòi bạch tuộc đâm ngang
sóng rụng
mỏ neo xuyên mây mờ
trăng vỡ

Vỏ ốc vỏ sò gửi lại cho đời
hồn trôi dạt về đâu?

San hô không thể ly hương đá
tôm cá không thể ly hương nước
cõi người không thể quên đi dòng lệ…
một bọt nước vừa tan, từng đoàn sóng trở về
thuyền máy phăm phăm
mùa vạm vỡ
em vừa sinh hạ được vầng trăng tháng sáu

Một vầng trăng mới nở,
hai ba vầng trăng mới nở
vô số vầng trăng của đời sống trường tồn.