Chùm thơ của nhiều tác giả

192

Trần Huy Minh Phương

Hỏi

bạn một mình bên mâm rượu nhớ nhân gian
Lý Mạc Sầu cả đời tìm câu hỏi “tình là vật gì?”
anh mải mê giang hồ tứ hải ai cũng bạn
em chú tâm trong phòng thí nghiệm
chị thiền định giữa chốn buồn vui
ai trong đời cũng tìm câu trả lời cho một lần hỏi
ai trong đời hạnh phúc thật sự
ngọn khói nào bay lên lại ủ tiếp những hạt mầm
học người xưa chiều mưa mình cũng hỏi
đến khi nào mới tỉnh tuồng mê…

Dường như quanh đây

từng chùm hoa đỏ trên cao bung sắc
rắc hương người nằm mãi
quanh ta
mỗi vòng hoa trắng thắp bên ngọn nến
đếm ngược dòng tháng năm
mùa hạ ninh chật nỗi buồn
là ông
là anh
là ba

cười lần cuối rồi đi mãi
đêm này trăng rung thêm
những ngón đàn tranh lay sóng
tiếng sáo gọi về những miền thương

ngày mai hoa đỏ trổ hết mùa
ai đã còn nhớ ai.

Đặng Bá Khanh

Làng trong phố

Về làng chẳng thấy làng đâu
Giếng còn ăm ắp dây gầu bỏ quên
Bờ tre giờ chẳng còn tên
Đâu em một thuở tóc mềm chạm eo

Cổng làng nón trắng vẫy theo
Cây đa bến nước vượt đèo còn râm
Làng xưa ký ức trong ngần
Đường quê cỏ đỡ bước chân dịu mềm

Giờ làng nhà chật như nêm
Vật vờ khói bụi bên thềm bê tông
Chẳng còn người gánh nước sông
Đàn chim mùa gặt trên đồng đi đâu

Nghe trong eo óc đêm thâu
Tiếng gà thưa thớt hai đầu chênh vênh
Làng giờ trong phố lênh đênh
Vạt sen hồ cạn dập dềnh vươn hoa.

Mai Hạnh

Mắt Sa Pa

Tuổi thơ ai cũng tới trường
Sao em mãi cứ vấn vương nơi này?
Chân dẫm đất đầu vướng mây
“ Cô ơi, mua cháu vài dây, mua… n..à..o…”
Giọng em non nỉ mời chào
Đôi con mắt xoáy buốt vào tâm tư…
Trời Sa Pa bỗng âm u
Mây đâu kéo sẫm, mưa mù tả tơi…

Bao giờ mới biết em ơi
Học con chữ để cuộc đời sang trang…
Ra về lòng cứ miên man
Có đôi mắt ấy vẫn đang theo về…

Nguyễn Phương Thúy

Lên dây tình yêu

Những rẩy run đầu mùa
Mắc cạn trên ngón tay em da diết
Như khóa sol trên khuông nhạc
Anh vỗ đều vào đêm bằng cao độ nhớ
vốn dĩ nồng nàn.
Sẽ thế nào?
Khi em tuột lại phía bên ngày vừa tắt
Những cơn mê hoang đàng
có lẽ phai
Sẽ thế nào nếu tháng bảy cơn mưa xối xả
Mình có yêu nhau một lần?
Những run rẩy đầu mùa khởi động
Em giữ nguyên từng ngón tay phù phiếm
Anh giữ nguyên khoá sol bằng cao độ nhớ
Lên dây tình yêu.

Trích những run rẩy quay về

Đó là khi buổi chiều mang về một tin mưa
Hát lời bông hoa cúc dại
Ai đem khoảng cách dời đi
Những lọn tóc đã đủ chưa, mê đắm?
Đó là khi bông hoa cúc dại rủ trùng trùng cánh mưa
Phớt lên buổi chiều vẹn nguyên dấu trắng
Ngọt nhạt dòng sông trước khi trôi ra biển
Giấu khát khao trong đôi nhánh lục bình.
Đó là khi một đôi mắt nhắm hờ
Đòi tịnh tiến trong một đôi mắt khác
Ai đem khoảng cách dời đi
Tin mưa thay bằng tin hò hẹn.
Như bóng mây trôi qua một ngày mưa
Rồi vụn vỡ giữa ngày hanh nắng
Đâu hay mùa vẫn ngượng ngùng thiếu nữ
Trích những run rẩy quay về.