Chùm thơ của nhiều tác giả

383

NP phan

biến khúc thời gian

sẽ có một lúc nào đó
chúng ta sẽ phải tìm về con đường
đã từng qua
ở đó có dấu chân thời gian
cơn gió màu xanh lá
thổi qua nửa chừng xuân
bỗng hốt hoảng ngoái nhìn
bầu trời phía sau lưng
đã rực lên một màu hoang dã

bằng cách nào đó
có thể em sẽ nhặt được
tiếng ca đã từng rơi trên thảm cỏ hồng
bình minh thì rất vội
dòng sông đã bỏ đi rất xa
chỉ còn lại cây cầu
chơ vơ cùng tháng năm rời rã

dù thế nào
em cũng sẽ nhận ra
trong dòng âm thanh bất tận kia
có tiếng thầm thì của bông hoa đã úa tàn
nói với em những điều em
chưa từng nghĩ đến
dội vào tâm thức
những sớm mai phù vân
thời gian sẽ song hành với chúng ta
để nâng niu những mảnh vỡ ký ức
ánh trăng xanh vô tình
rơi xuống vạt áo em
gợi mở một mùa thu huyền hoặc
những giấc mơ rối bời
lấp lửng sầu đông.

biến khúc tiêu cầm

rồi cũng đến cái ngày ta gác kiếm
muốn học đòi theo gã Lệnh Hồ
tiêu cầm nọ tha hồ mà tung tẩy
ở trong lòng chỉ có mỗi Thánh Cô

mà nghĩ lại: cầm thì ta chẳng thạo
tiêu thì em chưa đụng tới bao giờ
khúc tiếu ngạo thôi đành đợi đó
quanh quẩn chỉ còn dăm bảy vần thơ

ta chẳng thể học đòi Trương Vô Kỵ
mãi đắm chìm trong đôi mắt mỹ nhân
bao bí kiếp cũng đành xếp xó
minh chủ võ lâm gã cũng chẳng cần

ta không thể nào đêm đêm ngước mặt
sao ở trên trời không dễ đếm đâu
nhịp tim ta, ta còn không đếm được
đếm làm sao triệu triệu tinh cầu

ta chỉ muốn nhẹ nhàng buông bỏ
mặc kệ thế gian mắt trắng môi chì
chén rượu này rồi thêm chén nữa
mỗi chén là mỗi cuộc thiên di

thì thôi vậy, cuộc đời vẫn thế
một sáng mai hồng tiếp nối một hoàng hôn
mưa rồi nắng, đất với trời vẫn thế
đâu phải mình ta giữa cõi vô thường.

Nguyễn Hồng Quang

Mảnh bát cổ

Ngàn năm hoa vẫn chưa tàn
Hạc bay cõng ánh trăng vàng đang bay
Lão nông ngồi dưới gốc cây
Buông câu đáy bát vơi đầy long lanh

Con sông vẫn chảy trong xanh
Vẫn soi bóng chị bóng anh qua cầu
Mảnh bát vỡ, lớp men nâu
Ngời bàn tay họa in sâu gốm vàng

Ngắm mảnh bát cổ ngỡ ngàng
Tưởng người trong gốm hiện đang trở về
Như là giấy rách giữ lề
Ngàn năm bát vỡ, làng quê vẫn lành!

Phùng Hiệu

Sự mất tích của người công nhân

Anh rơi xuống từ tầng 18
Theo khẩu lệnh bảo hộ an toàn
Cánh cửa dự án đóng im
Dù phía sau là những cơn đau sự thật
Người công nhân bật lên tiếng nấc
Tiếng nấc cuối cùng theo quy luật lặng im.

Họ âm thầm đưa anh về đất mẹ quê hương
Trong sự tiếc thương của những vòng tay lao động
Cùng anh dãi dầu mưa nắng
Cùng sẻ chia cơm áo gạo tiền

Anh bị xóa tên
Như chưa bao giờ hiện diện nơi đây
Như chưa từng điểm danh quá khứ
Chưa một lần trách nhiệm gọi tên anh

Trên công trường
Những hạt cát từng đêm se lại
Những viên gạch hóa thành bức tường
Qua hành trình im lặng
Một ngày…
Nhiều ngày…
Dự án hoàn thành, dự án được vinh danh!

Số phận

Hướng về ngã tư
Người thiếu phụ lê chân trên con đường chông chênh nắng
Hướng về sân ga
Xấp vé số trên tay người đàn ông mù lòa ướt đẫm
Hướng về mái trường
Cung đường nhầy nhụa bùn lầy quắn bước em thơ
Hướng về phía hoàng hôn
Những vách lá liêu xiêu loang lổ bóng đêm
Một gia đình trú ngụ trên nền đất cái bang tanh tưởi
Sự sống vẫn duy trì
Sự sống vẫn bừng lên mái đầu ngụp lặn
Sự sống vẫn mãnh liệt hơn những gì tôi biết

Ở đó
Em lớn lên bằng vòng tay vé số
Em lớn lên từ ve chai sắt vụn
Em lớn lên bằng sự thờ ơ lạnh lẽo

Giữa thế giới phồn vinh
xa hoa
phí phạm
Thế giới đói nghèo, chiến tranh, khủng bố
Thế giới có nguy cơ tuyệt chủng loài người
Em vẫn lớn lên…